“Bác sĩ có thể chứng minh.”
Bà Tạ nhìn chằm chằm con gái rồi lấy điện thoại gọi cho trường.
“Xin chào, tôi là mẹ của Tạ Họa.”
“Tôi muốn xác nhận một chút, tối ngày 12 tháng 9, Tạ Họa có từng đến phòng y tế không?”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
Sắc mặt bà Tạ lập tức thay đổi.
“Chỉ có thể xác nhận hơn bốn giờ chiều con bé từng vào đó? Còn mấy giờ tối rời đi thì không có đăng ký sao?”
Bà Tạ ngẩng đầu nhìn Tạ Họa.
“Con đúng là từng đến phòng y tế, nhưng không ai có thể chứng minh lúc bảy giờ rưỡi tối con vẫn còn ở đó. Thời gian giao dịch trên hóa đơn là bảy giờ ba mươi hai phút.”
Những ngón tay vừa mới thả lỏng của Tạ Họa lại từng chút siết chặt.
“Tôi buổi sáng ngất xỉu, từ bệnh viện ra rồi còn chạy đi mua quần áo, chuyện đó hợp lý sao?”
“Có thể thanh toán trên mạng.”
Tạ Hành tiếp lời, giọng vẫn ôn hòa.
“Váy dạ hội và trang sức đều có thể nhờ người nhận hộ, thẻ phụ cũng đang ở chỗ anh. Họa Họa, nếu em không muốn thừa nhận thì cũng đừng đổ hết lên đầu anh.”
【Thẻ phụ đúng là đứng tên nó, ai sẽ tin lời một bảo mẫu chứ?】
Đầu ngón tay tôi lạnh đi.
Chẳng trách anh ta không hề sợ hãi.
Chỉ bằng chút chứng cứ này, căn bản không thể chứng minh Tạ Họa trong sạch.
Ông Tạ nhìn con gái.
“Họa Họa, anh con nói không sai. Bây giờ con nhất quyết nói mình chưa từng nhìn thấy những thứ đó, vậy hóa đơn giải thích thế nào?”
“Con không giải thích được.”
Tạ Họa ngẩng đầu, hai mắt đỏ hoe.
“Bởi vì không phải con tiêu.”
“Vậy lấy điện thoại ra.”
Bà Tạ chìa tay.
“Lịch sử mua sắm, lịch sử trò chuyện, ứng dụng thanh toán, mở hết ra.”
Chút sắc máu cuối cùng trên mặt Tạ Họa cũng biến mất.
“Tùy thôi. Mọi người muốn kiểm tra thì kiểm tra.”
Cô đặt mạnh điện thoại lên bàn rồi mở khóa.
Bà Tạ lật xem mấy lượt nhưng không tìm được gì.
“Có thể nó đã xóa.”
Tạ Họa đột nhiên ngẩng đầu.
“Tại sao con phải xóa?”
“Bởi vì con không muốn bố mẹ biết. Ví dụ những khoản tiêu dùng không nên có kia.”
“Rầm!”
Tạ Họa đập tay lên bàn.
“Anh im miệng!”
Ông Tạ lập tức quát:
“Con nói chuyện với anh trai kiểu gì vậy?”
Tạ Họa cười một tiếng, nhưng nước mắt lại rơi xuống.
“Mọi người nhìn đi, lại như vậy.”
“Con nói gì cũng sai, anh ấy nói gì mọi người cũng tin.”
【Quả nhiên nói gì cũng vô ích!】
Bà Tạ cau mày, giống như đã bị thái độ của cô làm cạn sạch kiên nhẫn.
“Họa Họa, anh trai vẫn luôn giúp con quản lý tiền bạc. Con không biết ơn thì thôi, tại sao cứ phải nghĩ anh con xấu xa như thế?”
【Từ lúc vừa trở về nó đã không chịu nghe lời. Bây giờ còn học được cách giả vờ đáng thương nữa.】
Lòng tôi chua xót.
Khi nãy Tạ Họa mở điện thoại, tôi nhìn thấy một tờ giấy quyết toán tiền làm thêm kẹp trong ốp điện thoại.
Bà Tạ hoàn toàn không biết ngay cả tiền ăn trong tháng, Tạ Họa cũng tính toán rõ ràng từng đồng.
Tôi trực tiếp rút tờ giấy ra, trải lên bàn.
Sắc mặt Tạ Họa thay đổi.
“Trả cho tôi.”
Trên đó ghi tiền lương tháng trước cô làm ở quán cà phê: một nghìn ba trăm hai mươi tệ.
Mặt sau là những khoản chi tiêu cô ghi lại.
Thẻ ăn, xe buýt, học phí và các khoản phí, tài liệu thi lại.
Dòng cuối cùng ghi: còn lại một trăm lẻ hai tệ.
Bà Tạ nhìn tờ giấy, giọng run lên.
“Tại sao con phải đi làm thêm?”
“Nhà mình thiếu chút tiền này của con sao?”
Tạ Họa giật tờ giấy lại.
“Con thiếu.”
“Con chưa từng tiêu cái gì gọi là năm trăm nghìn cả.”
Cuối cùng cô cũng ngẩng đầu lên.
“Mọi người có từng nghĩ lúc trong thẻ con chỉ còn một trăm tệ, con phải sống thế nào không?”
“Chẳng phải cũng vì con tiêu tiền lung tung sao?”
Ông Tạ sa sầm mặt.
“Chỉ cần con nói chuyện tử tế, những khoản chi lớn gia đình sẽ sắp xếp.”
“Ai sắp xếp?”
Tạ Họa nhìn chằm chằm họ.
“Con từng xin rồi. Mọi người bảo con tìm anh ấy. Sau đó thẻ cứ luôn nằm ở chỗ anh ấy.”
Nụ cười trên mặt Tạ Hành nhạt đi.
【Sao nó vẫn còn nhớ chuyện này?】
【Thẻ phụ đó đã bị khóa từ lâu rồi, nó không thể biết những khoản tiêu dùng sau đó.】
Tôi nghe rõ mồn một nhưng không thể trực tiếp vạch trần anh ta.
Chỉ có thể đổi cách hỏi.
“Cậu Tạ, cậu nói thẻ phụ luôn được giữ để tiện cho cô Tạ sử dụng. Vậy lần cuối chiếc thẻ này được quẹt, cô Tạ đang ở đâu?”
“Sao tôi nhớ được?”
“Trên hóa đơn có thời gian.”
Tôi cầm điện thoại của bà Tạ lên, chỉ vào một khoản giao dịch.
“Tối ngày 12 tháng 9, bảy giờ ba mươi hai phút. Cậu Tạ, vừa rồi cậu nói cô ấy có thể nhờ cậu nhận hàng, cũng có thể nhờ cậu thanh toán. Vậy khoản này rốt cuộc là ai đặt?”
“Đương nhiên là Họa Họa.”
“Cậu tận mắt nhìn thấy cô ấy đặt sao?”
Sắc mặt Tạ Hành trầm xuống.
“Một bảo mẫu như cô lấy tư cách gì thẩm vấn tôi?”
“Tôi không thẩm vấn.”
Tôi cố kìm mồ hôi trong lòng bàn tay.
“Chỉ là đơn hàng này không có số điện thoại của cô Tạ, địa chỉ nhận hàng cũng không phải nhà họ Tạ, càng không phải trường học.”
Bà Tạ nhận lấy điện thoại.
“Địa chỉ ở đâu?”
Quản gia lật hồ sơ đăng ký, nhỏ giọng trả lời:
“Là căn hộ đứng tên cậu Tạ.”
Tạ Hành lập tức nói:
“Trước đây em ấy không muốn về nhà, đồ gửi tới chỗ tôi là chuyện rất bình thường.”
Bà Tạ chăm chú nhìn anh ta.
“Thật sao?”
“Mẹ, mẹ thà tin một bảo mẫu cũng không tin con?”

