Tần Tiểu Huệ thẹn thùng cúi đầu, không phủ nhận cũng không thừa nhận.
Bố tôi kích động suýt nhảy cẫng lên khỏi ghế: “Thật sao?! Sao em không nói sớm?!”
“Em cũng mới khám ra thôi,” Tần Tiểu Huệ xoa xoa bụng, mặt càng đỏ hơn, “Chưa đủ 3 tháng, vốn dĩ định đợi thai ổn định rồi mới báo cho anh…”
Bố tôi cười ha hả sảng khoái, Tần Tiểu Huệ bồi thêm đúng lúc: “Bác sĩ nói, có thể là con trai.”
Câu này vừa thốt ra, mắt bố tôi sáng lấp lánh như đèn pha.
Tôi liếc nhìn mẹ, biểu cảm của bà vẫn dịu dàng, thậm chí còn đang mỉm cười.
Nhưng tôi biết thừa, lúc này trong bụng mẹ chắc chắn đang chửi thề.
Bình luận lại trôi qua.
【Con trai? Haha, con ai còn chưa biết đâu nhé.】
【Bây giờ cười to bao nhiêu, sau này khóc thảm bấy nhiêu. Tần Tiểu Huệ, cô cứ đợi đấy.】
Tôi âm thầm ghi nhớ mấy lời này, ngoài mặt vẫn không tỏ thái độ gì, thậm chí còn ngoan ngoãn thốt lên: “Chúc mừng bố.”
Bố hài lòng gật đầu, vỗ vỗ tay Tần Tiểu Huệ: “Tiểu Huệ bây giờ đang có thai, không thể lao lực được. Uyển Thanh, chuyện ly hôn giải quyết nhanh chóng đi.”
“Được.”
Mẹ tôi đáp rành rọt, lưu loát.
10
Bữa cơm kết thúc, Tần Tiểu Huệ khoác tay bố tôi ngang nhiên rời đi, đến bát đũa cũng không thèm giúp dọn.
Mẹ tôi đứng ở cửa tiễn họ, ngay khoảnh khắc cửa đóng lại, bà quay người tựa lưng vào tường, nhắm mắt hít sâu mấy lần.
“Mẹ?” Tôi dè dặt gọi.
Bà mở mắt ra, ánh mắt bình tĩnh đến đáng sợ: “Bối Bối, con thấy vẻ mặt của nó ban nãy không? Nó cố tình buồn nôn trước mặt chúng ta, cố tình nói ăn uống không tiêu, cố tình nói ‘có thể là con trai’. Nó đang khoe mẽ, đang thị uy, đang nói cho mẹ biết — nhìn xem, bà đẻ con gái, còn tôi, tôi đẻ được con trai cho chồng bà.”
“Mẹ —”
“Mẹ không tức.” Mẹ tôi nói, rồi vớ lấy cái gối tựa trên sofa, đấm thùm thụp hai cái, “Mẹ thật sự không tức!”
Tôi: “… Mẹ à, mẹ đang đấm cái gối, không phải đấm Tần Tiểu Huệ đâu.”
“Mẹ biết!” Mẹ tôi lại đấm thêm hai cái, “Bây giờ mẹ đấm gối, đợi chuyện xong xuôi mẹ sẽ đấm tận mặt nó!”
Những ngày sau đó, tần suất Tần Tiểu Huệ đến nhà chơi ngày một dày đặc.
Lúc đầu là 1 tuần 2 lần, sau đó là cách ngày 1 lần, rồi sau nữa gần như ngày nào cũng vác mặt đến.
Mỗi lần đến đều diện một bộ đồ hiệu khác nhau, xách một cái túi bản giới hạn khác nhau, y như đang trình diễn thời trang ở nhà tôi.
Và cô ta luôn mang theo một mục đích: Khoe mẽ.
Có lần cô ta xách theo một hộp yến sào, nói là nhờ người mua loại hảo hạng từ Indonesia về, 1 lạng giá 8 vạn tệ (khoảng 270 triệu VNĐ).
Cô ta đặt hộp yến lên bàn trà, cười tủm tỉm: “Chị Châu, sắc mặt chị dạo này không tốt, ăn chút yến tẩm bổ đi. Phụ nữ ấy mà, đến một độ tuổi nhất định thì phải bảo dưỡng, không thì già nhanh lắm.”
Bốn chữ “độ tuổi nhất định” cô ta nhấn cực kỳ mạnh.
Mẹ tôi cười cảm ơn, rồi nhận lấy hộp yến.
Sau đó tôi mở hộp yến ra xem, phát hiện quá nửa bên trong đã bị mốc.
“Cô ta tặng đồ hết hạn.” Tôi nói với mẹ.
Mẹ tôi liếc nhìn, cười khẩy: “Mẹ biết. Nó chỉ muốn xem bộ dạng mẹ ăn vào rồi bị tiêu chảy thôi.”
Lần khác, Tần Tiểu Huệ mang theo một tờ siêu âm, bảo là đưa cho bố tôi xem tình hình phát triển của thai nhi.
Cô ta trải tờ siêu âm lên bàn trà, chỉ vào một đốm trắng nhỏ trên đó: “Chị Châu nhìn này, đây là chân của bé, đây là tay của bé… Bác sĩ bảo bé phát triển tốt lắm, to hơn các bé cùng tuần tuổi.”
Mẹ tôi nhìn tờ siêu âm, nụ cười trên mặt không hề lay chuyển: “Đáng yêu thật.”
Tần Tiểu Huệ vuốt ve cái bụng phẳng lì, ánh mắt đắc ý: “Anh Lương bảo, đợi đứa trẻ này ra đời, sẽ sang tên mảnh đất ở Đông Thành cho nó. Chị Châu, chị nói xem anh Lương có phải cưng nó quá không? Chưa sinh ra mà đã chiều thế rồi.”
Mảnh đất ở khu Đông Thành, là một trong những tài sản giá trị nhất của bố tôi, định giá ít nhất 300 triệu tệ (khoảng 1000 tỷ VNĐ).
Tay mẹ tôi hơi khựng lại, nhưng rất nhanh đã trở lại bình thường, thậm chí còn hùa theo một câu: “Anh Lương thương con mà.”
Sau khi Tần Tiểu Huệ về, mẹ tôi ngồi trên sofa im lặng rất lâu.
Rồi bà thốt ra một câu khiến tôi thấy xót xa: “Bối Bối, hồi bé, bố có bao giờ bế con không?”
Tôi nghĩ một lúc, đáp thật: “Ít lắm.”
“Ông ấy có mua cho con món đồ gì đắt tiền không?”
“Ổng còn chẳng nhớ nổi sinh nhật con.” Tôi nói.
Mẹ tôi không nói thêm gì, nhưng hốc mắt bà đỏ hoe.
Tôi bước tới ôm bà: “Mẹ, không sao đâu. Ổng cho đứa con hoang đó bao nhiêu, chúng ta sẽ lấy lại từ ổng bấy nhiêu. Ổng cho Tần Tiểu Huệ 100 triệu, chúng ta lấy 200 triệu. Ổng cho mảnh đất Đông Thành, chúng ta sẽ lấy cái biệt thự Tây Thành.”
Mẹ tôi tựa cằm lên vai tôi, giọng rầu rầu: “Bối Bối, con nói đúng. Ông ấy không xứng làm bố, cũng không xứng làm chồng. Mẹ con mình việc gì phải đau lòng vì một kẻ không đáng?”
“Đúng thế.”
11
Tối hôm đó, tôi lén quay lại cảnh Tần Tiểu Huệ thao thao bất tuyệt khoe khoang trong phòng khách, ghi âm lại những lời cô ta móc mỉa mẹ tôi “đến cái tuổi này”, lưu lại cảnh cô ta khoe tờ siêu âm.
Không phải để dùng bây giờ.
Mà là để dành cho sau này.
Ngày chính thức ký thỏa thuận ly hôn cuối cùng cũng đến.
Bố tôi dẫn luật sư đến nhà.
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: https://vivutruyen.net/ngay-thi-dai-hoc-ket-thuc-bo-toi-cong-khai-tieu-tam/chuong-6/

