Trên màn hình xuất hiện vô số thông báo.
Hai mươi ba cuộc gọi nhỡ.
Mười bảy cuộc từ Chu Hằng.
Sáu cuộc từ Trương Thúy Liên.
Tin nhắn của Chu Hằng trên wechat phủ kín màn hình.
“Tình Tình, em đi đâu rồi?”
“Tại sao em lại đưa Lạc Lạc đi?!”
“Mẹ anh sắp lo phát điên rồi!”
“Em nghe điện thoại đi!!”
“Rốt cuộc em muốn làm gì? Đây là bắt cóc!”
Tin nhắn cuối cùng được gửi từ nửa tiếng trước.
“Tô Tình, tôi cảnh cáo cô, lập tức cút về đây cho tôi!”
Tôi cười lạnh, mở tin nhắn thoại của Trương Thúy Liên.
Tin đầu tiên dài sáu mươi giây, vừa mở lên đã nghe thấy tiếng chửi rủa the thé của bà ta.
“Tô Tình, con khốn này! Mày đưa cháu gái nhà họ Chu chúng tao đi đâu rồi! Tao nói cho mày biết, nếu mày dám động vào một sợi tóc của Lạc Lạc, tao sẽ liều mạng với mày!”
Cháu gái nhà họ Chu ư?
Bà ta đã từng thừa nhận Lạc Lạc là cháu gái nhà họ Chu từ bao giờ vậy?
Tin thứ hai vẫn dài sáu mươi giây.
“Có phải mày cuỗm tiền trong nhà rồi bỏ trốn không? Đồ đàn bà không biết xấu hổ! Năm đó nếu không phải mày mặt dày bám lấy Chu Hằng nhà tao, mày có được ngày hôm nay sao? Đồ vong ân bội nghĩa!”
Đến tin thứ ba, giọng bà ta đã mang theo tiếng khóc, có lẽ là đang diễn cho Chu Hằng xem.
“Lạc Lạc đáng thương của bà ơi, cháu bị người mẹ nhẫn tâm kia đưa đi đâu rồi? Bà nhớ cháu lắm…”
Tôi không chút biểu cảm nghe hết từng tin nhắn, giống như đang nghe một câu chuyện cười không liên quan đến mình.
Lạc Lạc đã thay đồ bơi, chạy tới kéo tay tôi.
“Mẹ ơi, chúng ta có thể ra bãi biển chưa?”
“Đương nhiên rồi.”
Tôi cất điện thoại, mọi u ám lập tức tan biến.
Tôi nắm tay Lạc Lạc đi về phía biển xanh.
Chúng tôi xây lâu đài trên bãi cát, đuổi theo những con sóng ngoài biển.
Tiếng cười của Lạc Lạc trong trẻo, vui tai như tiếng chuông bạc.
Buổi chiều tối, chúng tôi ngồi trên bãi biển, nhìn hoàng hôn nhuộm bầu trời thành một màu cam đỏ rực rỡ.
Tôi lấy điện thoại ra, cuộc gọi của Chu Hằng lại tới.
Tôi cúp máy rồi mở wechat.
Tôi không trả lời bất kỳ tin nhắn nào của Chu Hằng, cũng không để ý đến bất kỳ lời chửi rủa nào của Trương Thúy Liên.
Tôi chỉ tìm khung trò chuyện với Trương Thúy Liên, gõ một dòng chữ rồi nhấn gửi.
Một câu.
Chỉ có một câu.
Sau đó, tôi chặn cả bà ta lẫn Chu Hằng.
Thế giới hoàn toàn yên tĩnh.
04
Đêm ở Phuket yên tĩnh đến mức chỉ có thể nghe thấy tiếng sóng biển.
Lạc Lạc ngủ ngon lành bên cạnh tôi. Tiếng hít thở đều đặn của con bé chính là âm nhạc hay nhất trên thế giới.
Màn hình điện thoại vẫn sáng, dừng ở giao diện chặn liên lạc.
Thế giới đã yên tĩnh, nhưng tôi biết đây chỉ là sự bình yên ngắn ngủi trước khi bão tố ập tới.
Câu tôi gửi cho Trương Thúy Liên rất đơn giản, không có lấy một lời chửi tục.
“Bà Trương, căn hộ 1201, tòa 3, khu Cẩm Tú Hoa Đình mà bà đang ở hiện nay có giấy chứng nhận quyền sở hữu đứng tên tôi, là tài sản riêng của tôi trước hôn nhân. Tôi yêu cầu bà và người nhà chuyển đi trong vòng bốn mươi tám giờ. Nếu không, luật sư của tôi sẽ dẫn chấp hành viên đến cưỡng chế dọn nhà.”
Tin nhắn này chính là một chiếc chìa khóa.
Một chiếc chìa khóa có thể mở cánh cửa địa ngục.
Quả nhiên, một số điện thoại địa phương xa lạ gọi đến.
Tôi nghe máy.
Đầu dây bên kia là giọng nói gần như biến dạng của Chu Hằng vì cố kìm nén cơn giận dữ.
“Tô Tình! Cô có ý gì!”
“Ý trên mặt chữ.”
Giọng tôi rất bình tĩnh, bình tĩnh đến mức chính tôi cũng cảm thấy đáng sợ.
“Đó là nhà của chúng ta! Sao cô có thể đuổi mẹ tôi đi! Mẹ đã lớn tuổi như vậy, mẹ có thể đi đâu!”
Anh ta gào lên.
“Thứ nhất, đó không phải nhà của ‘chúng ta’, mà là nhà của tôi. Khi kết hôn, anh nói mẹ mình không dễ dàng, muốn để bà ấy sống ở nơi tốt hơn, tôi đã đồng ý. Tôi cho mọi người ở trong nhà của tôi, còn tôi và Lạc Lạc chuyển đến căn nhà nhỏ thuê bên ngoài. Tôi từng cho rằng sự nhượng bộ của mình có thể đổi lấy sự tôn trọng.”
Tôi dừng lại, giọng trở nên lạnh lùng.
“Thứ hai, bà ấy có thể đi đâu không phải chuyện tôi cần suy nghĩ. Bà ấy có con gái, có con trai. Bà ấy đâu phải trẻ mồ côi.”
“Cô điên rồi! Cô thật sự điên rồi!”
Chu Hằng đi đi lại lại ở đầu dây bên kia, tôi có thể nghe rõ tiếng thở nặng nề của anh ta.
“Chỉ vì một chút chuyện nhỏ! Chỉ vì Dao Dao không hiểu chuyện mà cô muốn phá hủy gia đình này sao?”
“Chuyện nhỏ?”
Tôi bật cười. Tiếng cười rất nhẹ nhưng lại mang theo sự sắc bén lạnh lẽo.
“Chu Hằng, Dao Dao đập nát di vật bố tôi để lại mà anh gọi là chuyện nhỏ sao? Mẹ anh chỉ thẳng vào mặt tôi, mắng đồ bố tôi để lại là ‘món đồ rách của người chết’ mà anh gọi là chuyện nhỏ sao? Con gái tôi ở trong chính ngôi nhà của mình, đến một con tôm trong bát cũng không giữ được, còn bị mắng là ‘nhỏ nhen’, anh gọi đó là chuyện nhỏ sao?”
Giọng tôi không lớn, nhưng mỗi chữ đều giống như một viên đạn.
Đầu dây bên kia im lặng.
“Chu Hằng, vấn đề lớn nhất của anh chính là vĩnh viễn không phân biệt được đâu là chuyện nhỏ, đâu là giới hạn cuối cùng. Còn anh hết lần này đến lần khác để bọn họ giẫm đạp lên giới hạn của tôi.”
“…Tình Tình.”
Giọng anh ta mềm xuống, bắt đầu dùng tình cảm để thuyết phục.

