Sự thật đã hoàn toàn bị vạch trần, Trương Thanh Nguyệt dứt khoát không giả vờ nữa, lao đầu vào lòng Lưu Ngọc Thúy, khóc lóc yếu đuối đáng thương.
“Nương, tay con đau lắm. Giống như bị vô số kim nhỏ đâm vào, vừa ngứa vừa bỏng rát, khó chịu vô cùng.”
Trương Xảo quay đầu nhìn ta, lên tiếng hỏi:
“Tỷ tỷ, có phải tỷ đã sớm đoán được ban đêm bọn họ sẽ đến trộm đồ, nên mới bảo muội đi tìm lá tầm ma hay không?”
Ta còn chưa kịp trả lời, Lưu Ngọc Thúy đã giơ tay, hung hăng giáng một cái tát lên mặt Trương Xảo.
Bà ta quanh năm làm việc đồng áng, lòng bàn tay thô ráp dày nặng, sức lực cực lớn. Khóe môi Trương Xảo lập tức rách ra, rịn thành một vệt máu.
Lồng ngực Lưu Ngọc Thúy phập phồng dữ dội, lớn tiếng mắng chửi.
“Đồ nghiệt chủng lòng lang dạ sói! Ngươi lại dám giúp người ngoài tính kế tỷ tỷ ruột! Quả nhiên là một tai tinh! Bao năm qua ta uổng công nuôi dưỡng ngươi. Bây giờ ngươi lập tức thu dọn đồ đạc, cút khỏi nhà này cho ta!”
Hốc mắt Trương Xảo lập tức đỏ bừng, con bé cố nén tủi thân, cất tiếng chất vấn.
“Người nửa đêm vào phòng trộm cắp là nàng ta, đến cuối cùng người bị đuổi đi lại là con sao?”
Lưu Ngọc Thúy tuyệt nhiên không nhắc đến việc mình xúi giục nữ nhi trộm cắp, câu nào cũng nhằm vào Trương Xảo, đổ hết trách nhiệm lên người con bé.
“Người ngoài tùy tiện sai một câu, ngươi đã răm rắp nghe lời. Có phải nàng ta bảo ngươi đi chết, ngươi cũng lập tức làm theo hay không? Nguyệt nhi chỉ có lòng tốt đến giúp thu dọn y phục cần giặt, ngược lại còn bị các ngươi ác ý phỏng đoán như vậy!”
Nói xong, bà ta quay đầu nhìn ta, ngang ngược đuổi khách.
“Cô nương, miếu nhà chúng ta nhỏ, không chứa nổi pho tượng lớn như cô. Ngày mai cô tự mình rời đi đi.”
Ta nhàn nhạt cong môi, xòe lòng bàn tay, vẻ mặt bình tĩnh không chút gợn sóng.
“Muốn ta đi cũng được, trả bạc lại cho ta. Mấy chiếc màn thầu nguội của nhà ngươi không đáng giá hai lượng bạc.”
Lưu Ngọc Thúy cười khẩy, nói đầy lý lẽ.
“Ban đầu chính chúng ta thu nhận, cứu mạng cô. Chẳng lẽ tính mạng cô còn không đáng hai lượng bạc?”
“Người cứu ta là Trương Xảo, từ đầu đến cuối không phải ngươi.”
Ánh mắt ta lạnh lùng, một câu vạch trần tất cả.
“Nhưng Trương Xảo là nữ nhi của ta…”
Lời còn chưa dứt, Trương Xảo bên cạnh đã đột ngột nghiêm giọng cắt ngang, từng chữ vô cùng quyết tuyệt.
“Không phải.”
Sắc mặt Lưu Ngọc Thúy chợt cứng đờ, ngơ ngác nhìn con bé.
Trương Xảo giơ tay, hung hăng lau vệt máu nơi khóe môi.
Con bé dường như đã biến thành một người khác, trong mắt tràn đầy sự kiên định lạnh lùng.
“Kể từ hôm nay, ta không còn là nữ nhi của người nữa.”
Lưu Ngọc Thúy thẹn quá hóa giận, giơ tay còn muốn đánh Trương Xảo.
Nhưng lần này, con bé không còn im lặng chịu nhục, mà linh hoạt nghiêng người, vững vàng tránh được.
Ánh mắt ta thản nhiên lướt qua đóa hoa cài ngọc trai mới tinh trên tóc Trương Thanh Nguyệt, trong mắt đầy thâm ý.
“Không trả nổi bạc phải không? Không sao, nhiều nhất bảy ngày nữa, ta tự khắc sẽ rời đi.”
Ta hoàn toàn có thể lập tức chuyển đến khách điếm trên trấn, sống thanh tịnh tự tại.
Nhưng Lưu Ngọc Thúy khinh người quá đáng, ngược lại hoàn toàn khơi lên lửa giận trong ta.
Ta nhất quyết không đi.
Ta muốn ở lại tiểu viện nhà nông bé nhỏ này, ngày ngày khiến hai mẹ con họ chướng mắt khó chịu.
Càng phải ngay trước mắt bọn họ, đường đường chính chính, vẻ vang rực rỡ đưa Trương Xảo rời đi!
06
Sau khi hai mẹ con Lưu Ngọc Thúy tức giận bỏ đi, trong phòng cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại.
Trương Xảo bé nhỏ cô độc cuộn mình trong góc tường, vòng tay ôm lấy hai chân, ngơ ngác thất thần.
Tất cả mưu tính đêm nay đều không liên quan đến con bé.
Nhưng đến cuối cùng, người bị đánh là nó, người chịu nhục là nó, người bị ép đoạn tuyệt tình thân vẫn là nó.
Nhận ra ánh mắt ta đang nhìn mình, con bé lập tức trở nên nhạy cảm, hoảng loạn, ngẩng đôi mắt đỏ hoe vội vàng giải thích.
“Tỷ tỷ, muội thật sự không cố ý trộm ba đồng tiền kia. Muội không giống bọn họ…”
Dẫu sao ban ngày con bé vừa lấy mấy đồng tiền, ban đêm Trương Thanh Nguyệt lại vào phòng trộm cắp, chẳng khác nào chứng thực cả nhà đều là phường trộm gà bắt chó.
Ta chậm rãi bước tới, nhẹ nhàng ngồi xổm xuống, dịu dàng ngắt lời biện giải đầy hoảng loạn của con bé.
“Ta biết.”
Ta giơ tay nhẹ nhàng vuốt qua gò má con bé, đầu ngón tay cố ý tránh khóe môi đang sưng đỏ chảy máu, giọng nói bình ổn mà trịnh trọng.
“Xảo nhi, ta chưa từng có một khắc nào hoài nghi muội. Muội là ân nhân cứu mạng của ta, là một đứa trẻ có tấm lòng trong sạch.”
“Chuyện đêm nay đều là lỗi của bọn họ. Từ đầu đến cuối không liên quan gì đến muội.”
Ta nhìn sâu vào đôi mắt ướt đẫm của con bé, trịnh trọng hứa hẹn.
“Cố nhẫn nhịn thêm vài ngày. Đợi người trong phủ của ta đến, ta sẽ đưa muội rời khỏi nơi đây. Kể từ nay về sau, sẽ không còn bất kỳ ai có thể tùy ý ức hiếp, làm nhục muội nữa.”
Trương Xảo đột ngột ngẩng đầu, trong mắt tràn đầy ánh sáng không dám tin, run giọng hỏi:
“Tỷ… tỷ thật sự muốn đưa muội đi sao?”
Ta nhìn dáng vẻ chật vật nhưng quật cường của con bé, dịu dàng gật đầu.
“Chỉ cần muội bằng lòng.”

