“Nhưng hôm nay là ngày đại hôn của ngươi. Nếu ta không xuất hiện nhận thân, hôm nay ngươi đã thành thân với công tử Lưu gia rồi.”

“Thẩm Tuệ, một nữ không thờ hai chồng.”

“Nếu ngươi gả cho ăn mày, vậy sẽ không thể gả cho công tử Lưu gia nữa.”

Lưu Dập mặc hỷ phục của tân lang bước lên.

Hắn cau mày nhìn ta:

“Tuệ nhi, nàng còn muốn làm loạn đến bao giờ?”

“Mẫu thân vốn đã không thích nàng, nay nàng lại có thêm đám thân thích nghèo khổ này, còn công khai nói muốn gả cho tên ăn mày.”

“Nàng cố tình muốn khiến ta khó xử hay sao?”

Kiếp trước, ta cũng từng xem Lưu Dập là cứu rỗi.

Sau khi bị ép gả cho tên ăn mày.

Ta từng tìm được cơ hội cầu hắn cứu mình.

Nhưng hắn không cứu.

Hắn ôm kiều thê, sai người gọi tên ăn mày gù lưng tới, để đối phương dẫn ta đi.

Hắn còn nói:

“Thẩm Tuệ, nàng thật bẩn.”

Hắn không chịu cứu ta.

Cũng giống những người khác, một lần nữa đẩy ta vào địa ngục.

Ta chậm rãi quay sang nhìn Tạ Lệnh Dao.

“Lưu gia tuy phú quý, nhưng bọn họ nhất định sẽ không cho phép ta phụng dưỡng cha mẹ. Nếu đã vậy, ta buộc phải có lựa chọn. Cha mẹ có ân sinh thành với ta, ta không thể bỏ họ.”

Lần này chưa đợi Lưu Dập lên tiếng.

Lưu mẫu đã cười lạnh:

“Nếu ngươi không chịu từ bỏ bọn họ, Lưu gia chúng ta tuyệt đối không thể cho ngươi bước vào cửa. Thẩm Tuệ, ngươi suy nghĩ cho kỹ. Ngươi chẳng qua chỉ là một nha đầu hoang lớn lên nhờ cơm trăm nhà, là con trai ta mềm lòng, khóc lóc cầu xin ta đồng ý cưới ngươi vào phủ. Nếu ngươi không chịu bỏ cha mẹ ruột, vậy hôn sự này coi như chấm dứt!”

Hàn Châu vốn là nơi rét buốt khắc nghiệt.

Lưu gia đã là một trong những đại hộ giàu có nhất vùng.

Bọn họ chắc chắn ta sẽ không nỡ từ bỏ.

Tạ Lệnh Dao cũng vậy.

Một bên là cha mẹ ruột ăn mày nhiều năm chưa từng gặp, không một xu dính túi.

Một bên là thân phận Đại thiếu phu nhân Lưu gia dễ dàng có được.

Ai cũng biết nên chọn thế nào.

Nhưng ta cứ không làm theo ý nàng ta!

Vì thế, ta giật phăng mũ phượng trên đầu, lại cởi áo ngoài tân nương.

Sau đó nắm tay Tiêu Triệt.

Hắn chưa phản ứng kịp.

Có lẽ cũng nhớ mình đang đóng vai tên ăn mày ngây dại.

Nên không phản kháng.

Một tay ta đan chặt mười ngón với hắn.

Tay còn lại chỉ trời thề:

“Hôm nay ta, Thẩm Tuệ, xin thề tại đây, nhất định phụng dưỡng cha mẹ ruột đến cuối đời, cũng tuyệt đối không ruồng bỏ phu quân bên cạnh.”

“Nếu không thể gả cho người bên cạnh, vậy hãy để ta bị vạn tiễn xuyên tim mà chết, cả gia tộc diệt vong!”

Lời thề của ta đủ độc.

Độc đến mức cha mẹ ruột cũng không nhịn được chạy ra từ chỗ tối.

4

Trên mặt bọn họ đầy nước mắt.

Nghe lời ta nói, cả hai vô cùng cảm động ôm ta vào lòng.

“Sao con ngốc như vậy?”

“Đúng vậy, sao con dám phát lời thề độc đến thế?”

Tạ phụ và Tạ mẫu ôm ta.

Ánh mắt tràn đầy thương yêu.

Như thể yêu ta sâu đậm lắm.

Đúng là giả tạo.

Ta cũng giả vờ không nhìn thấy cẩm y hoa phục trên người họ.

Chỉ nắm tay hai người.

Liên tục bảo đảm:

“Cha mẹ yên tâm, sau này cứ để một mình nữ nhi làm ăn mày đi xin cơm, tuyệt đối không để cha mẹ chịu thêm nửa phần tủi nhục.”

Ta nói vô cùng chân thành, Tạ mẫu càng khóc dữ hơn.

Bà rưng rưng nhìn Tạ Lệnh Dao.

“Con nói muốn thử thách tỷ tỷ của con, bây giờ đã thử xong chưa?”

“Tỷ tỷ con lương thiện như vậy.”

“Chúng ta hối hận quá.”

Tạ Lệnh Dao rõ ràng tức giận đến cực điểm.

Nhưng vẫn khó khăn nặn ra một nụ cười nhìn Tạ mẫu.

“Tỷ tỷ thiện tâm, là nữ nhi hẹp hòi.”

Nghe đối thoại giữa bọn họ, lúc này ta mới từ từ lộ ra vẻ mờ mịt.

Tạ phụ thấy vậy lập tức lên tiếng giải thích.

“Tuệ nhi, con là con gái ruột của chúng ta.”

“Nhưng nhà chúng ta không nghèo.”

“Ta là Hầu gia, mẫu thân con là chủ mẫu Hầu phủ. Người trước mặt chính là Tạ Lệnh Dao bị ôm nhầm với con, cũng là muội muội của con.”

“Sau này con theo chúng ta về kinh thành, làm Đại tiểu thư Hầu phủ.”

“Sẽ không còn ai dám bắt nạt con dù chỉ một chút!”

Tạ phụ nói xong liền lấy lệnh bài bên hông ra.

Hôm nay huyện lệnh cũng tới dự tiệc.

Ông ta vừa nhìn đã nhận ra lệnh bài, lập tức quỳ xuống dập đầu.

Có ông ta dẫn đầu.

Không ai dám nghi ngờ thân phận của Tạ phụ Tạ mẫu nữa.

Tất cả đều đồng loạt quỳ xuống.

Lưu mẫu mừng rỡ, muốn tiến lên nhận thân, nhưng bị ánh mắt của Tạ phụ dọa đứng lại.

Bà ta đứng nguyên tại chỗ, vô cùng lúng túng.

Tạ Lệnh Dao thấy vậy, tròng mắt đảo một vòng.

Lại nói:

“Cha mẹ đừng dọa bà mẫu của tỷ tỷ.”

“Hôm nay vốn là ngày đại hôn của tỷ tỷ. Theo lời trước đó, nếu tỷ tỷ phẩm hạnh thiện lương, vậy đồ trên mấy chục cỗ xe ngựa ngoài phủ đều là của hồi môn của tỷ tỷ.”

“Giờ lành đã tới, vẫn nên để tỷ tỷ bái đường thành thân trước.”

Tạ Lệnh Dao không muốn ta trở về kinh thành, đương nhiên sẽ nghĩ đủ cách ngăn cản.

Kế hoạch trước đó thất bại.

Bây giờ liền nói để ta tiếp tục thành thân.

Cho dù là thiên kim Hầu phủ.

Một khi đã xuất giá vẫn phải theo quy củ ở nhà phu quân.

Ta vẫn không thể về kinh, vừa hay đúng ý nàng ta.

Vì vậy ta lập tức quỳ xuống.

“Phụ thân, mẫu thân, con không thể gả vào Lưu gia nữa!”

Tạ Lệnh Dao cười lạnh: