“Lúc đầu em còn đồng ý để anh ấy làm bố Hàng Hàng, mượn một địa chỉ chẳng phải là chuyện thuận tay sao?”
Tôi mở đoạn ghi âm mẹ chị ấy vừa gửi.
“Đợi Hàng Hàng vào được trường tiểu học trọng điểm, tự nhiên nó sẽ xử lý sạch sẽ mối quan hệ.”
Mặt Ôn Tình lập tức trắng bệch.
Bùi Xuyên đột ngột quay sang chị ấy.
“Mẹ em tại sao lại nói như vậy?”
“Em đã nói gì với nhà em?”
Ôn Tình cắn môi, rất lâu không trả lời.
Hàng Hàng bị tiếng người lớn dọa sợ, khóc rồi rúc vào lòng Bùi Xuyên.
“Bố ơi, con không muốn đổi trường.”
Bùi Xuyên theo bản năng ôm lấy nó.
Sau đó mới nhớ ra tôi đang ngồi đối diện, động tác cứng lại giữa chừng.
Tôi bỗng hoàn toàn chết tâm.
Hai năm qua, anh đã quen với việc an ủi bọn họ trước.
Đây không phải chỉ là một lần không phân biệt nặng nhẹ.
Mà là trái tim anh từ lâu đã có nơi cố định để hướng về.
Cảnh sát lần lượt xác minh nguồn gốc hồ sơ.
Trong đơn đăng ký do nhà trường cung cấp, không chỉ có chữ ký của tôi.
Còn có bản sao sổ đỏ, bản sao căn cước và một bản cam kết cư trú dài hạn.
Bùi Xuyên thừa nhận, là anh nhân lúc tôi đi công tác đã mở két sắt chụp lại.
“Tôi không nghĩ sẽ chiếm nhà của cô ấy.”
“Tôi chỉ cảm thấy để trống cũng là để trống, trước tiên cho đứa trẻ dùng đi học.”
Nhân viên hỏi anh:
“Chủ sở hữu đã ủy quyền rõ ràng chưa?”
“Cô ấy sớm muộn gì cũng đồng ý.”
“Sớm muộn gì cũng đồng ý, không có nghĩa là đã đồng ý.”
Bùi Xuyên im lặng.
Tôi lại giao bản ghi chuyển khoản một trăm hai mươi nghìn tệ qua.
“Khoản tiền này cũng không phải do tôi ủy quyền.”
Bùi Xuyên lập tức biện minh:
“Tài khoản chung có thiết lập thanh toán hộ, tôi có quyền thao tác.”
“Tiền xem như tôi mượn, cuối năm tôi sẽ bù vào.”
Ôn Tình lại bỗng ngẩng đầu.
“Không phải anh nói, đây là quỹ giáo dục anh chuẩn bị cho Hàng Hàng sao?”
Mặt Bùi Xuyên căng cứng.
“Bây giờ nói chuyện này làm gì?”
“Tại sao không thể nói?”
Ôn Tình đỏ mắt.
“Anh nói Hứa Ninh chỉ phụ trách kiếm tiền, tiền trong nhà dùng thế nào do anh quyết định.”
“Anh còn nói đợi kết hôn rồi, Ngô Đồng Uyển chính là chỗ ở chung của hai người, Hàng Hàng học ở đó là chuyện đương nhiên.”
Bùi Xuyên hạ thấp giọng.
“Ôn Tình, im miệng.”
“Anh quát em?”
Chị ấy như cuối cùng cũng phản ứng lại, giọng cũng trở nên chói tai.
“Vừa rồi anh còn nói sẽ không để mẹ con em chịu tủi thân.”
“Sao cô ấy vừa báo cảnh sát, anh đã muốn đẩy hết trách nhiệm lên đầu em?”
Gia đình ba người vừa rồi còn mặc đồ giống nhau, trong chớp mắt đã loạn thành một đoàn.
Hàng Hàng khóc càng dữ hơn.
Tôi gọi dì đang đợi bên ngoài vào, bảo bà đưa đứa trẻ đi trước.
Lòng tham của người lớn không nên để một đứa trẻ bảy tuổi thu dọn tàn cuộc.
Khi Hàng Hàng đi ngang qua tôi, thằng bé khẽ hỏi:
“Dì nhỏ, sau này bố còn đến đón con không?”
Tôi ngồi xổm xuống, lau nước mắt cho nó.
“Chú ấy không phải bố con.”
“Lời nói dối của người lớn không phải lỗi của con.”
Ôn Tình nghe thấy câu này, sắc mặt cắt không còn giọt máu.
“Hứa Ninh, em nhất định phải nói những lời này trước mặt trẻ con sao?”
“Cách gọi đó là ai dạy nó?”
Chương 6
Chị ấy không trả lời được.
Bùi Xuyên bực bội giật tấm số đeo trước ngực xuống.
“Gọi mấy tiếng thôi, có thể đại diện cho cái gì?”
Ôn Tình cười lạnh.
“Ban đầu rõ ràng là anh bảo Hàng Hàng đổi cách gọi.”
“Anh nói gọi chú thì không giống người một nhà, giáo viên sẽ nhìn ra.”
Bùi Xuyên đột ngột nhìn chị ấy.
“Anh làm vậy là để giúp em.”
“Chỉ là giúp em?”
Ôn Tình lấy điện thoại ra.
“Vậy nửa đêm anh dỗ em, nói muốn luôn ở bên mẹ con em, cũng là đang làm việc tốt à?”
Chị ấy mở lịch sử trò chuyện.
Bùi Xuyên đã gửi rất nhiều tin nhắn thoại.
“Hàng Hàng hiểu chuyện hơn những đứa trẻ khác, anh sớm đã xem nó như con ruột rồi.”
“Đợi mẹ con em chuyển vào Ngô Đồng Uyển, ngày nào anh cũng đưa nó đi học.”
“Bên Hứa Ninh không cần lo, cô ấy đã chuẩn bị hôn lễ xong rồi, không thể nói hủy là hủy.”
Tin cuối cùng là gửi tối qua.
“Ngày mai đại hội thể thao anh nhất định sẽ đi.”
“Ảnh cưới để cô ấy dời lịch là được, cô ấy giỏi nhất là biết nghĩ cho đại cục.”
Từng chữ đều rất rõ ràng.
Anh không phải nhất thời mềm lòng.
Anh đã sớm sắp xếp xong để tôi nhường đường.
Bùi Xuyên lao qua muốn giật điện thoại.
Ôn Tình nhanh chóng rút tay lại.
“Em đã sao lưu hết rồi.”
“Nếu anh định đổ hết chuyện tiền suất học và ký tên lên đầu em, em sẽ giao toàn bộ lịch sử trò chuyện ra.”
Bùi Xuyên tức đến gân xanh trên trán nổi lên.
“Không có anh, em còn chẳng sờ được tới cổng trường.”
“Bây giờ xảy ra chuyện, lại muốn giả vờ vô tội?”
Bọn họ bắt đầu vạch trần lẫn nhau.
Bùi Xuyên nói Ôn Tình từ lâu đã biết tiền đến từ tài khoản cưới.
Ôn Tình nói Bùi Xuyên chủ động đề nghị dùng nhà của tôi.
Bùi Xuyên nói là Ôn Tình mặc nhận quan hệ vợ chồng trong nhóm phụ huynh.
Ôn Tình thì lôi ra bản gốc video anh ôm Hàng Hàng quay hồ sơ nhập học.
Trong video, giáo viên hỏi anh:
“Sau này anh có thể đảm nhận việc đưa đón hằng ngày không?”
Anh không chút do dự gật đầu.
“Có thể, tôi là bố của cháu, đây vốn là trách nhiệm của tôi.”
Tôi nghe đến đây thì tắt màn hình.
Đã đủ rồi.

