Bạn thân đau lòng ôm tôi, chọn một góc yên tĩnh, chúng tôi uống hết ly này đến ly khác.

Nửa tiếng sau, quán bar bỗng náo nhiệt hẳn lên, bên ngoài vang lên tiếng gầm rú phô trương của xe thể thao.

Ông chủ bắt đầu bận rộn dọn khách:

“Các vị khách uống rượu, hôm khác lại tụ tập nhé! Đoạn đại thiếu gia bao trọn quán tổ chức tiệc mừng công cho vị hôn thê, chi phí của tất cả mọi người tối nay sẽ được hoàn lại gấp ba!”

Tôi vừa ngẩng đầu đã thấy một đám thiếu gia tiểu thư đang đi tới, người dẫn đầu chính là Tống Vân Miên.

Cùng lúc đó, họ cũng nhìn thấy tôi.

“Ôi, chị Vân Miên, đây chẳng phải cô bạn gái cũ từ quê lên của chồng sắp cưới chị sao!”

Tiếng cười trêu ác ý vang lên nối tiếp nhau, Đoạn Lăng Huyên ném một xấp tiền lên bàn:

“Người khác đều đi, cô thì có thể ở lại.”

Chương 5

Tôi nhìn xấp tiền trước mặt, ngửa đầu uống cạn ngụm whisky cuối cùng trong ly.

Sau đó đứng dậy: “Đi thôi.”

Bạn thân nhanh chóng đi theo, lại bị hai người túm lấy cánh tay.

Tôi chỉ có thể quay đầu: “Đừng đụng vào cô ấy, thật sự muốn chơi, tôi ở lại tiếp các người.”

Người kia cười một tiếng, đưa bạn thân ra khỏi quán bar.

Tôi lắc đầu với bạn thân, ra hiệu tôi không sao.

Rượu đốt đến mức đầu tôi nặng chân nhẹ, Đoạn Lăng Huyên giẫm giày cao gót lảo đảo đến trước mặt tôi, móng tay nhấc cằm tôi lên, giọng điệu trêu chọc:

“Nhìn gương mặt này xem, lúc trước chính là dựa vào dáng vẻ hồ ly tinh này để quyến rũ anh tôi phải không? Đáng tiếc nhé, chị Vân Miên đã trở về rồi. Bàn tính của cô xem như đánh hụt rồi.”

Cô ta cười ngạo mạn, cố ý kéo dài âm cuối:

“Cô đoán xem khi tôi bảo dì Vương dọn căn phòng cô từng ở, đã phát hiện ra thứ gì?”

Nói xong, cô ta lấy từ túi xách bên người ra một cuốn sổ:

“Không ngờ gặp cô ở đây, vừa hay lấy ra cho mọi người mở mang tầm mắt.”

Hô hấp tôi khựng lại, cuốn sổ đó tôi không thể quen thuộc hơn.

Từ ngày đầu tiên thích Đoạn Kỳ Lâm, tất cả tâm sự và bí mật của tôi đều viết trong đó.

Tôi đưa tay đi cướp, lại hụt mất.

Bên cạnh lập tức có người ghé lại:

“Thứ gì vậy? Mau mở ra cho chúng tôi xem! Ha ha ha…”

Trong tiếng mọi người thúc giục, Đoạn Lăng Huyên mở nhật ký ra, bóp giọng đọc:

“Ngày 12 tháng 5 năm 2015. Hôm nay mình được một gia đình tốt bụng tài trợ, anh trai trong đó đưa cho mình một chai sữa ấm. Anh trai thật đẹp trai, người cũng rất tốt.”

“Ngày 6 tháng 3 năm 2017. Anh trai thích chơi với một chị họ Tống khác, mình cảm thấy anh trai thích chị ấy. Mình rất ngưỡng mộ, nhưng mình biết, người như mình không thể so với chị ấy.”

“Ngày 1 tháng 7 năm 2024. Đoạn Kỳ Lâm, em thích anh, em nguyện ở bên cạnh anh cả đời. Có phải anh cũng hơi thích em không?”

Cả phòng cười ầm lên, có người cười đến vỗ bàn liên tục, có người thậm chí cười ra nước mắt.

Còn có người học theo giọng điệu trong nhật ký, âm dương quái khí lặp lại:

“Có phải anh cũng hơi thích em không?”

Tôi đứng tại chỗ, siết chặt lòng bàn tay, đến khi cảm nhận được móng tay vì dùng sức mà gãy cả ra.

Mười năm tâm sự và chân tình, bị người ta công khai xé ra, ném xuống đất giẫm đạp.

Nhưng tôi không ngờ, người hô dừng lại là Tống Vân Miên.

Cô ta đi tới, đưa cho tôi một ly rượu:

“Lạc Yên, chuyện trước kia đã qua rồi, tôi thật lòng thích người bạn là cô, cô uống ly rượu này, chuyện trước kia của chúng ta xóa sạch, được không?”

Cô ta cứng rắn nhét ly rượu vào tay tôi, ghé sát bên tai tôi thì thầm:

“Còn nữa, cảm ơn bài luận của cô.”

Câu nói này hoàn toàn đè gãy sợi dây cuối cùng trong tôi.

Tôi thuận theo ly rượu mạnh trong lòng bàn tay, giơ tay hắt lên mặt Tống Vân Miên.

“Xóa sạch?”

Rượu men theo ngọn tóc cô ta nhỏ xuống, tôi nhìn chằm chằm cô ta:

“Là chỉ chuyện cô giấu kim trong váy cưới hại tôi, hay là chuyện cô trộm bài luận của tôi?”

Xung quanh vang lên một trận kinh hô, Đoạn Lăng Huyên xông tới tát tôi một cái: “Cô muốn chết!”

Tôi không do dự, trở tay tát lại: “Nhật ký, trả cho tôi.”

Đoạn Lăng Huyên ôm gương mặt bị đánh, cả người sững tại chỗ.

Vài giây sau, cô ta nghiến răng, phất tay với những người bên cạnh:

“Còn ngây ra đó làm gì? Đánh cô ta cho tôi!”

Mấy người lập tức vây lên, nắm đấm và cái tát mắt thấy sắp rơi xuống.

Đúng lúc này, một giọng nói lạnh lùng trong trẻo truyền đến từ cửa.

Không nặng không nhẹ, lại khiến động tác của tất cả mọi người khựng lại.

“Các người đang làm gì?”

Chương 6

Tôi quay đầu, là Đoạn Kỳ Lâm.

Ánh mắt anh quét tới, rơi trên gương mặt sưng đỏ của tôi.

Sau đó anh nhíu mày, ánh mắt sắc bén lướt qua mọi người:

“Đây là làm gì? Ai cho các người ra tay?”

Đoạn Lăng Huyên đứng ra tố cáo:

“Anh! Cô ta dám đánh em, còn lấy rượu hắt chị Vân Miên!”

Sắc mặt Đoạn Kỳ Lâm thay đổi, anh đi đến bên cạnh Tống Vân Miên, nhận lấy khăn giấy, từng chút từng chút lau vệt rượu trên mặt cô ta.

Mặt Tống Vân Miên bị rượu làm bỏng đỏ, khóe mắt rịn nước mắt:

“Em muốn làm hòa với Lạc Yên, anh đừng trách cô ấy, cô ấy cũng chỉ là vì quá thích anh thôi.”

Sắc mặt Đoạn Kỳ Lâm dưới ánh đèn sáng tối chập chờn nhìn không rõ, lại khiến người ta nháy mắt cảm thấy không khí như kết thành vụn băng.