“Thật ra mẹ thường hối hận vì đã ly hôn với bố con, trăm phương nghìn kế giành được quyền nuôi con. Nếu khi đó mẹ nhịn thêm một chút, như vậy con sẽ không phải là gia đình đơn thân. Nếu mẹ không tăng ca mỗi ngày chỉ để kiếm thêm hai mươi tệ, mẹ đã có thời gian ở bên con nhiều hơn. Như vậy có lẽ con sẽ không thiếu tình thương đến thế, sẽ không vì chút tốt đẹp của người ta mà yêu đến sống đi chết lại.”

“Mẹ luôn không nỡ để con chịu khổ, nhưng ở những nơi mẹ không nhìn thấy, con đã chịu rất nhiều khổ.”

“Mẹ nuôi con thật tệ.”

Khoảnh khắc ấy, tôi áy náy đến cực điểm.

Im lặng rất lâu, tôi hỏi bà:

“Không phải nói có đối tượng xem mắt sao? Ngày mai con gặp được không?”

“Còn nữa, con muốn ăn mì trứng cà chua.”

Đối tượng xem mắt kia là nhân viên doanh nghiệp nhà nước.

Mắt cao hơn đầu.

Vừa gặp tôi lần đầu đã bắt bẻ trước.

“Cô lớn tuổi quá rồi, dù trước đây lương cao thì sao? Nếu đến huyện nhỏ còn chưa chắc bằng tôi đâu.”

“Cô nhất định phải có việc làm, nếu chúng ta kết hôn thì phải lập tức sinh con.”

“Mẹ tôi không dễ dàng gì, cô phải hiếu thuận với bà ấy…”

Đúng lúc tôi đang bận nghĩ xem nên nói gì để ứng phó với anh ta, một số lạ gọi đến.

Tôi ra dấu im lặng với đối tượng xem mắt. Anh ta có chút bất mãn, nhưng cũng không nói gì.

“Alo?”

Đầu dây bên kia im lặng rất lâu, là Tống Hoài Kinh.

Hắn có chút bất lực:

“Tôi cũng để cô đánh rồi, cô đừng giận nữa. Dỗi cũng phải có giới hạn chứ?”

“Cô đổi mật khẩu nhà, tôi cũng không tìm được cô nữa.”

“Tôi sẽ bảo Mạnh Dao ít xuất hiện trước mặt cô. Cô quay về vẫn là vị trí cũ được không? Điện thoại cũng không gọi được, rốt cuộc cô đang bận gì?”

Tôi im lặng hai giây.

“Xem mắt.”

Hơi thở ở đầu dây bên kia khựng lại, ngay sau đó là tiếng đồ vật bị ném vào tường.

9

Cúp điện thoại, tôi thấy sống lưng vốn đang thẳng tắp của người đàn ông đối diện lập tức sụp xuống, rồi nhét một miếng mì Ý lớn vào miệng.

Giống như cố tình biểu diễn, tiếng nhai rất lớn, tiếng chóp chép không ngừng.

Tôi nhìn anh ta một lát, hỏi:

“Anh đi xem mắt, bạn gái anh biết không?”

Động tác anh ta lập tức dừng lại:

“Sao cô biết?”

Tôi chỉ vào ốp điện thoại của anh ta, bên trên in một con mèo Kitty đáng yêu, rồi chỉ vào cổ tay anh ta, bên trên có một dây buộc tóc màu đen.

Cuối cùng tôi nói:

“Áo khoác này của anh là áo đôi.”

Anh ta thẳng lưng, lại rất có giáo dưỡng hơi cúi đầu với tôi tỏ vẻ xin lỗi.

“Thật sự xin lỗi. Gia đình tôi không vừa mắt bạn gái tôi, nên bảo tôi ra ngoài xem mắt. Lần này tôi ra ngoài, bạn gái tôi không biết. Cô ấy rất hay làm nũng, sẽ giận tôi…”

Tôi cụp mắt, cắt ngang anh ta.

“Nếu anh không chống lại được sự sắp xếp của gia đình, không thể cho cô ấy một lời giải thích, thì nói rõ với cô ấy từ sớm.”

“Đừng treo người ta như vậy, khiến cô ấy đau lòng.”

Anh ta hơi sững ra, gật đầu:

“Tôi sẽ xử lý ổn thỏa, tôi không rời xa cô ấy được.”

Tôi sớm đã không còn hứng thú. Nghe lời này xong liền chuẩn bị đứng dậy rời đi.

Anh ta vội vàng nói:

“Bữa này để tôi mời đi, vốn dĩ là tôi trêu cô một phen.”

“À đúng rồi, có muốn để lại phương thức liên lạc không? Làm bạn cũng không tệ.”

Tôi lắc đầu, lấy từ ví ra một ít tiền mặt, vừa đúng bằng một nửa chi phí bữa ăn này.

Ví là mẹ tôi chuẩn bị. Trong thời đại nhịp sống nhanh này, bà luôn bảo tôi nên mang theo chút tiền mặt.

“Không cần. Tôi không muốn có bất kỳ liên hệ nào với anh.”

10

Về đến nhà, mẹ tôi sốt ruột hỏi tình hình thế nào.

Đối diện ánh mắt mong đợi của bà, tôi im lặng.

Bà cũng hiểu, lại cười an ủi tôi:

“Không sao, mẹ đã tham gia nhóm đàn ông chất lượng cao rồi, mẹ lại chọn cho con trong đó.”

Tôi gật đầu, rồi đứng tại chỗ, chăm chú nhìn bà.

Mẹ tôi lúc trẻ rất đẹp, người theo đuổi bà rất nhiều, nhưng lại bị bố tôi lừa đi bằng một chiếc áo sơ mi nhung đỏ.

Sau khi kết hôn mới phát hiện người đàn ông này miệng lưỡi trơn tru, say rượu, nghiện cờ bạc.

Bà kịp thời cắt lỗ, không lấy gì cả, chỉ mang tôi đi.

Bà yêu cái đẹp. Ban đầu bà còn mặc áo tay phồng, quần bo gấu, ngay cả tóc cũng được uốn bằng kẹp nung đỏ.

Những trang phục ấy đều được cất đi trong nhà máy đầy bụi.

Máy may của bà ngày đêm không nghỉ, vậy mà bà vẫn có tâm tư dỗ dành tôi.

“Học hành cho tốt, đợi mẹ con kiếm được tiền, sau này đưa con đi Tân Cương chơi!”

Có lẽ cảm thấy chưa đủ xa, bà lại khí thế mười phần bổ sung:

“Đợi mẹ con phát đạt rồi, sẽ đưa con ra nước ngoài chơi!”

Khi đó mọi người vẫn cảm thấy ra nước ngoài là chuyện tốt.

Bà đi rất nhanh, làm việc mạnh mẽ dứt khoát.

Hồi nhỏ tôi luôn nghĩ phải đi nhanh hơn một chút, để đuổi kịp bà.

Kết quả không ngờ, tôi đi quá nhanh, cũng đi quá xa, bỏ bà lại thật xa phía sau.

Cuối cùng tôi hỏi:

“Mẹ, mẹ có muốn đi du lịch không?”

Mắt bà nhìn chằm chằm màn hình, xua tay với tôi:

“Mẹ già rồi, không còn tâm trạng nữa. Hơn nữa bên ngoài không an toàn, con cũng đừng đi.”

Tôi lắc đầu:

“Không ra nước ngoài, đi Tân Cương.”

Mắt bà rời khỏi màn hình, chuyển lên mặt tôi.

“Nhưng Tân Cương có phải tiêu dùng khá đắt không? Có phải sẽ làm phiền con không? Hơn nữa xa quá, không tiện…”