“Quả thật đã chết. Con sai người điều tra hết lần này đến lần khác. Có người từng nhìn thấy Thúy Châu vứt một đứa trẻ đã chết ở ven đường, nói rằng đứa trẻ bị ngạt thở khi sinh khó. Bà ta vứt xong liền bỏ đi, muốn để đứa trẻ bị sài lang gặm xác, chết không toàn thây. Sau đó có người tốt đi ngang, không đành lòng nên đào một cái hố chôn đứa trẻ.”
Mẫu thân nghe vậy khóc lớn, không thành tiếng.
“Phụ thân, mẫu thân, chuyện Thúy Châu làm, con hoàn toàn không hay biết. Được sinh ra từ bụng ai, con không thể lựa chọn. Nhưng con được hai người nuôi dưỡng từ nhỏ, con chính là nhi tử ruột của hai người. Con chỉ nhận hai người, tuyệt đối không thể nhận người đàn bà lòng dạ rắn rết kia làm mẫu thân!”
Hứa Tân Đình quỳ xuống trước mặt phụ thân và mẫu thân, vừa khóc vừa nói.
Mẫu thân lập tức mềm lòng.
05
“Lão gia, Đình nhi dù sao cũng là đứa trẻ do chính tay chúng ta nuôi lớn. Chúng ta vẫn luôn xem nó là con ruột. Nay con ruột của chúng ta đã mất, thiếp không thể mất thêm Đình nhi nữa!”
Vẻ mặt phụ thân dần dịu xuống, dường như bị mẫu thân lay động.
Mẫu thân thấy vậy liền thừa thắng xông lên, tiến tới ôm chặt Hứa Tân Đình, khóc đến khản giọng.
“Nếu lão gia nhất quyết đuổi Đình nhi khỏi phủ, vậy thiếp sẽ cùng Đình nhi rời đi. Mẫu tử chúng ta tuyệt đối không chia lìa!”
“Mẫu thân!”
Hứa Tân Đình ôm chặt mẫu thân, gào khóc thảm thiết.
Phụ thân do dự.
Ông và mẫu thân là phu thê ân ái.
Trong phủ ngay cả một tiểu thiếp cũng không có.
Dưới gối chỉ có một nhi tử và hai nữ nhi do mẫu thân sinh ra.
Mẫu thân lấy tình cảm ra ép buộc, phụ thân nhất định sẽ thỏa hiệp.
Trong lúc phụ thân đang do dự, ta lên tiếng.
“Vậy thì mẫu thân hãy tự xin hạ đường đi.”
Cả ba người đều không dám tin nhìn ta.
“Ngu nhi, ta là mẫu thân ruột của con!”
“Bất hiếu có ba, không có con nối dõi là tội lớn nhất. Hứa Tân Đình không mang huyết mạch Hứa gia, phụ thân không có hậu nhân để nối dõi tông đường, đó là bất hiếu.”
Giọng ta lạnh băng:
“Mẫu thân không có nhi tử, phạm vào điều không con trong thất xuất. Phụ thân vốn có thể bỏ mẫu thân. Mẫu thân không nghĩ đến việc nạp thiếp cho phụ thân để nối tiếp huyết mạch, trái lại còn ép phụ thân nhận một đứa con hoang, làm hỗn loạn huyết mạch Hứa gia.”
Trên mặt ta hiện lên vẻ giễu cợt.
“Mẫu thân tuổi cao sắc suy, không thể sinh thêm, nhưng phụ thân vẫn còn có thể sinh. Con chỉ hỏi mẫu thân một câu, nếu tương lai phụ thân nạp thiếp sinh được một nhi tử, Hứa Tân Đình vẫn chiếm danh phận đích tử, vậy đệ đệ ruột của con phải làm sao?”
Mẫu thân nghẹn lời.
Vẻ mặt vốn đã dịu lại của phụ thân lập tức lạnh xuống.
Đánh rắn phải đánh vào bảy tấc.
Phụ thân còn cổ hủ hơn cả tổ phụ.
Ông coi trọng sự hưng suy của gia tộc, càng coi trọng việc truyền thừa huyết mạch.
Đây chính là nguyên nhân năm xưa ta và tổ phụ biết được chân tướng nhưng không nói cho ông.
Nếu phụ thân biết, nhất định sẽ làm lớn chuyện.
Đến khi huyên náo đến mức người người đều biết, người mất mặt chính là Hứa gia.
Huynh trưởng ruột đã chết, Hứa Tân Đình lại có thể làm rạng rỡ gia môn.
Trước kia ta vì vinh quang của Hứa gia nên không động tới Hứa Tân Đình.
Nay đã quyết định vứt bỏ hắn, vậy nhất định phải nhanh chóng chặt đứt mọi dây dưa.
Tương lai phụ thân có sinh được nhi tử ruột hay không vốn không quan trọng.
Những lời vừa rồi chẳng qua là ta cố ý nói để ép phụ thân từ bỏ Hứa Tân Đình.
Quan trọng là mẫu thân hồ đồ, muốn dùng chính mình để bảo vệ Hứa Tân Đình.
Nếu bà đã cố chấp không chịu tỉnh ngộ, vậy thì không thể giữ lại nữa.
Cho dù bà là mẫu thân ruột của ta.
“Hứa Tân Ngu! Ta là mẫu thân ruột của ngươi!”
Mẫu thân dùng sức gào thét, hai mắt đỏ ngầu.
“Mẫu thân, từ lúc người bước vào đến giờ, người đã từng hỏi con một câu xem con có bị thương hay không chưa?”
Mẫu thân sửng sốt.
“Hứa Tân Đình muốn giết con, người chẳng hỏi han gì. Biết hắn không phải con ruột, người vẫn bảo vệ hắn, thậm chí chưa từng trách hắn một câu về việc muốn giết con, chỉ lo cầu tình, giữ lại thân phận đích tử Hứa gia cho hắn.”
Ta cười lạnh.
“Con là nữ nhi ruột của người, nhưng giữa dưỡng tử và nữ nhi ruột, người không chút do dự lựa chọn dưỡng tử. Người chưa từng đối xử với con như nữ nhi ruột, vậy vì sao con phải để ý người là mẫu thân ruột của con?”
Ánh mắt mẫu thân né tránh, không dám nhìn ta.
“Chẳng phải con không sao sao?”
“Hừ.”
Ta hừ lạnh, không muốn nhiều lời với bà nữa.
Ngươi vĩnh viễn không thể đánh thức một kẻ giả vờ ngủ.
Cũng vĩnh viễn không thể thay đổi lòng thiên vị của một người.
Bà coi trọng tình cảm nuôi dưỡng nhiều năm với Hứa Tân Đình hơn, không để tâm đến tình thân huyết mạch với ta.
Vậy ta coi trọng vinh quang Hứa gia hơn, không để tâm đến tình mẫu tử với bà.
Cũng là lẽ đương nhiên.
“Phụ thân, người định xử lý thế nào?”
06
Sau một hồi suy nghĩ, phụ thân đã đưa ra lựa chọn.
“Hứa gia không thể không có người nối dõi huyết mạch. Phu nhân, nếu nàng nhất quyết cùng Đình nhi đồng tiến đồng lui, vậy chúng ta hòa ly. Nàng hãy đưa Đình nhi rời đi.”

