Tổ phụ vuốt râu: “Nếu Hoắc Thiếu Du phủ nhận, con cũng mang tội khi quân rồi đó.”

Ta lại thập phần tự tin: “Hắn sẽ không phủ nhận đâu.”

Cuối cùng, Tổ phụ đáp ứng đề nghị của ta: “Nha đầu con tính ra cũng lanh lợi, may mà ngăn cản được Hoàng thượng ban hôn. Tên Tạ Thịnh kia quả thực bỉ ổi. Nữ nhi Lâm gia, tuyệt đối không bước qua cửa Tạ gia! Vậy thì nhân cơ hội này, đả áp Tạ gia.”

Ta gật đầu: “Chỉ cần ghim chặt hành vi đáng khinh của Tạ Thịnh cùng Quý phi, Tạ gia lần này nhất định sẽ vấp ngã!”

Tổ phụ vuốt râu, cất tiếng cười sảng khoái: “Tốt! Rất tốt! Lần này nếu có thể làm Tạ gia ngã một cú đau, nha đầu con chính là công thần của Lâm gia!”

Sau khi cung yến đời này kết thúc, hoàn cảnh của ta hoàn toàn tương phản.

Kiếp trước, gia tộc vứt bỏ ta, xem ta như một nỗi sỉ nhục.

Nhưng lần này, ta lại trở thành người có ích cho gia tộc.

Ta hiểu được chuyện thế gian này, đa phần đều là như vậy. Lúc trước, ta đơn độc đối mặt Tạ Thịnh, cũng từng vì gia tộc mà hàn tâm.

Nhưng tâm tư của tiểu nữ nhi, không thể làm nên trò trống gì.

Ta phải hoàn toàn chấp nhận, và biến mọi thứ trước mắt thành yếu tố có lợi cho mình.

Có được tài nguyên của gia tộc, ta dùng tốc độ nhanh nhất, lan truyền câu chuyện giữa Tạ Thịnh và Liễu Yên Nhi đi khắp kinh thành.

Trong đó, còn đặc biệt miêu tả chi tiết những khoảnh khắc lang tình thiếp ý.

Những tiểu cố sự phong nguyệt được thêu dệt rõ mồn một.

Giống như mọc thêm cánh, bay đến khắp nơi.

“Nghe nói chưa? Tạ thế tử cùng Liễu Quý phi là thanh mai trúc mã, có người từng ở đê dương liễu Thành Đông, nhìn thấy hai người bọn họ thân thiết chạm môi.”

“Dải đê dương liễu đó, chính là do tự tay Tạ thế tử trồng cho Liễu Quý phi đấy.”

“Liễu Quý phi trước khi nhập cung, thường xuyên cùng Tạ thế tử lén lút gặp mặt. Có người còn thấy hai người họ trong trà lâu cơ.”

“Mọi người thử nói xem, cô nam quả nữ, chung chạ một thất hơn một canh giờ, hai người họ rốt cuộc ở bên trong làm cái gì chứ?”

Ta ngồi trong trà lâu nghe ngóng, không nhịn được cười lạnh.

Lần này, ta muốn xem xem, Tạ Thịnh sẽ phá vãn cục diện ra sao.

Ta đang nghe say sưa, dưới lầu bỗng truyền đến tiếng ồn ào, là người của Binh mã ty đang bắt tế tác.

Ta liếc mắt một cái đã nhận ra Thống lĩnh Binh mã ty —— Tạ Tam lang.

Lại là người Tạ gia!

“Người đâu! Đem thuyết thư tiên sinh, cùng đám đào kép nhai lưỡi đồn bậy, toàn bộ bắt lại cho ta!”

Bắt tế tác là giả, bịt miệng thiên hạ mới là thật.

Nhất thời, khắp thành phong thanh hạc lệ.

Khuê trung hảo hữu đến thăm ta: “Tạ gia đang đi khắp nơi bịt miệng mọi người, đến lúc đó, Tạ Thịnh sẽ không phải vẫn muốn cưỡng ép cưới tỷ chứ?”

Ta cười nhạt.

Tạ Thịnh tưởng rằng, bịt được miệng người ngoài là xong sao?

Có một số chuyện, càng cấm đoán, thì càng tạo cảm giác thần bí, càng khiến người ta suy đoán.

Ta tự nhiên hiểu rõ, chỉ dựa vào lưu ngôn phỉ ngữ, không thể làm gì được Tạ Thịnh cùng Quý phi.

Nhưng mầm mống hoài nghi của Đế vương một khi đã gieo xuống, thì sẽ bén rễ nảy mầm.

Sớm muộn gì cũng sẽ triệt để bùng nổ!

Cùng lúc đó, Tổ phụ cùng thúc bá ở trong triều ra sức đả áp thế lực Tạ gia.

Nhất thời, hai phái thế lực lớn trong triều đấu đá lẫn nhau không ngớt.

5

Tạ Thịnh sốt ruột rồi.

Dư luận khắp thành đều bất lợi cho hắn.

Tạ gia thậm chí muốn lập lại thế tử mới.

Hơn nữa, Hoắc Thiếu Du xa xôi ở biên quan hẳn cũng đã nhận được tin, chẳng bao lâu nữa sẽ hồi kinh.

Một khi, Hoắc Thiếu Du thừa nhận hắn mới là ý trung nhân của ta, tội khi quân của Tạ Thịnh sẽ bị đóng đinh.

Nhưng Tạ Thịnh sao có thể ngoan ngoãn chờ chết?

Điều mà hắn không biết chính là, đời này, gia tộc đã ban cho ta không ít tài nguyên, để ta có thể tùy thời giám thị nhất cử nhất động của hắn.