Một khoảng im lặng, sau đó là tiếng gào chói tai của ông chủ.

“Cái gì gọi là tiền biến mất! Tiền nằm trong thẻ sao có thể biến mất? Không phải cô cuỗm tiền bỏ trốn đấy chứ?”

Tôi nuốt nước bọt.

“Tôi thà mình cuỗm tiền chạy mất còn hơn là tiền tự nhiên biến mất.”

Bất chấp ông chủ đang rối tung lên, toàn thân tôi lạnh toát, siết chặt chiếc thẻ ngân hàng trống rỗng rồi nói với cảnh sát:

“Tôi muốn báo án. Có người đã chuyển đi ba mươi triệu tài sản của tôi. Đây là tiền hàng của công ty.”

Số tiền quá lớn, cảnh sát cũng vô cùng coi trọng.

Họ lập tức yêu cầu ngân hàng in lịch sử giao dịch với tốc độ nhanh nhất.

Sau khi kiểm tra kỹ, một cảnh sát kinh ngạc kêu lên.

“Tìm thấy rồi, sau khi số tiền này được chuyển vào thẻ, nó đã bị rút tiền mặt tại quầy.”

“Có thể thấy là quầy ở đâu không? Yêu cầu bên đó cung cấp camera giám sát lúc ấy.”

Cuộc điều tra được triển khai đâu vào đấy, còn tôi thì đứng ngồi không yên, ông chủ cũng nổi giận đùng đùng chạy đến ngân hàng.

“Tìm thấy rồi!”

Ông chủ còn chưa kịp trách tôi đã ghé sát vào xem camera.

Tại một quầy ngân hàng cách đây hàng nghìn cây số, một người phụ nữ quay lưng về phía camera, rút ba mươi triệu rồi bỏ vào vali.

Khi chuẩn bị rời đi, cô ta quay người lại, để khuôn mặt hoàn toàn xuất hiện trong camera.

Ông chủ nhìn thấy thì hít sâu một hơi.

“Triệu Viện Viện! Cô còn dám chối! Người rút tiền không phải cô thì là ai!”

“Mau trả tiền lại đây, nếu không thì chuẩn bị ngồi tù đi!”

Người phụ nữ trên màn hình có một khuôn mặt giống tôi như đúc.

“Không phải tôi! Là người khác giả mạo tôi!”

Tôi vội vàng phủ nhận.

“Các anh cảnh sát! Các anh phải biết chứ, người này chắc chắn chính là kẻ trước đó giả mạo tôi để đổi căn cước mới!”

Nhưng cảnh sát không nói gì.

“Đội trưởng Vương, bên kỹ thuật tra được một số thứ.”

Người cảnh sát được gọi là Đội trưởng Vương xem tin nhắn xong liền vung tay.

“Đưa cô ta đi.”

Hai tay tôi bị bẻ ra sau lưng, còng số tám khóa lại, rồi bị đẩy lên xe cảnh sát.

“Tại sao lại bắt tôi! Tôi là nạn nhân mà!”

Đội trưởng Vương lạnh giọng:

“Chúng tôi điều tra được vào ngày số tiền bị rút, cô đã mua một vé máy bay từ địa phương đến thành phố Lỗ.”

“Thời điểm làm căn cước, cô cũng đã mua vé khứ hồi đến thành phố Lỗ.”

Mặt tôi trắng bệch.

“Ý các anh là gì? Các anh nghi ngờ tôi tự biên tự diễn sao? Thật sự không phải tôi! Tuần đó tôi ở Mỹ! Lãnh đạo của tôi có thể làm chứng!”

Ánh mắt nghi ngờ của ông chủ đảo qua đảo lại giữa vé máy bay và tôi.

Chính ông ấy là người cử tôi sang Mỹ bàn hợp đồng, tôi cũng thật sự báo cáo công việc với ông ấy mỗi ngày.

“Chuyện này…”

“Nhưng tôi đâu có đi cùng cô, cho dù ngày nào cô cũng gửi ảnh cho tôi thì cũng không thể chứng minh…”

Lòng tôi lạnh ngắt.

Rốt cuộc tất cả những chuyện này là thế nào!

Khuôn mặt không thể sử dụng, một người giống tôi như đúc, ba mươi triệu không cánh mà bay.

Chẳng lẽ tôi bị rối loạn đa nhân cách?

Là một nhân cách khác đã lén làm tất cả những chuyện này sau lưng tôi?

Chiếc còng sắt siết tay đau nhức, tôi ép mình phải bình tĩnh.

Không thể nào.

Cho dù là bệnh tâm thần thì cũng chẳng có lý do gì phân tách ra một con người chỉ để chuyên môn hãm hại chính mình.

Ông chủ vẫn không ngừng lải nhải.

“Triệu Viện Viện, cô hại chết tôi rồi. Nếu thật sự là cô lấy đi ba mươi triệu của công ty, tôi tuyệt đối sẽ không tha thứ cho cô! Nhất định phải để cô ngồi tù đến hết đời!”

Tôi như bị sét đánh trúng, đột nhiên hét lớn:

“Tôi biết rồi! Tôi biết chuyện này là thế nào rồi!”

5

Nghe vậy, cảnh sát quay đầu nhìn tôi.

“Cô nói đi, rốt cuộc là thế nào?”

Tôi vội vàng nói:

“Mặc dù tôi không biết người đó đã làm bằng cách nào, nhưng tôi chắc chắn mình bị người khác giả mạo.”

Thấy họ định quay đầu đi, tôi lập tức nói nhanh hơn:

“Nếu tôi thật sự muốn tham số tiền đó thì việc gì phải giả vờ giả vịt đến ngân hàng chuyển tiền, tôi chạy thẳng ra nước ngoài không phải tốt hơn sao?”

“Hơn nữa lúc kẻ giả mạo đi rút tiền, cô ta còn cố tình nhìn camera một cái. Nếu là tôi thì chắc chắn tôi phải che kín toàn thân khi đi rút tiền, làm sao có thể nghênh ngang cố ý để camera quay được mặt mình!”

Mọi người rơi vào im lặng, tôi lập tức thừa thắng xông lên.

“Bây giờ bắt tôi cũng chẳng có tác dụng, biết đâu kẻ thật sự cầm tiền đã ngồi máy bay chạy ra nước ngoài rồi!”

Đội trưởng Vương lập tức quyết định.

“Mau gọi điện, đóng băng số căn cước này lại, khiến cô ta không thể đi đâu được.”

Sau đó anh ấy nói với tôi:

“Trước khi cô được rửa sạch hiềm nghi, cô không được rời khỏi đồn cảnh sát.”

Tôi cầu còn không được.

“Tốt quá, đỡ phải giống lần trước, lưu lạc đầu đường xó chợ.”

Cảnh sát nhìn vẻ nhẹ nhõm không giống giả vờ của tôi, cũng bất giác thở phào.

Chỉ còn ông chủ thở dài liên tục.

“Các anh cảnh sát, nhất định phải giúp tôi lấy lại số tiền hàng này!”

Sau đó ông ấy lại gọi điện cho Tổng giám đốc Lý.

“Tổng giám đốc Lý, bên chúng tôi xảy ra chút chuyện nhỏ, sẽ giải quyết ngay.”

Ông ấy tự bỏ tiền túi thanh toán tiền hàng, rồi nghiêm khắc cảnh cáo tôi.