Chỉ cảm thấy thế sự vô thường, nhân quả tuần hoàn.
Nhân do chính tay anh gieo xuống, bây giờ đã kết thành quả đắng nhất.
Còn kẻ khởi đầu tất cả chuyện này, Trần Kiến Nghiệp, sau khi biết “cháu đích tôn” mình ngày đêm mong nhớ đã chết, người con trai duy nhất còn có thể phải ngồi tù, lại đột quỵ thêm một lần.
Lần này nghiêm trọng hơn lần trước rất nhiều.
Ông ta liệt nửa người, không thể nói chuyện.
Một nhân vật lớn từng tung hoành thương trường, giờ đây chỉ có thể nằm liệt trên giường như một kẻ tàn phế.
Trơ mắt nhìn đế chế kinh doanh do một tay mình thành lập lung lay sắp đổ.
Nhà họ Trần hoàn toàn sụp đổ.
Không phải do tôi đẩy ngã.
Mà do lòng tham, sự ngạo mạn và ngu xuẩn của chính họ tự tay phá hủy.
Sau khi sóng gió qua đi, luật sư của Trần Dữ chủ động liên hệ với luật sư Triệu.
Lần này, thái độ của họ thay đổi hoàn toàn.
Họ từ bỏ mọi vụ kiện và cáo buộc, chỉ đưa ra một yêu cầu.
Hay có thể nói là một lời cầu xin.
Họ hy vọng có thể gặp các con một lần.
Đó là nguyện vọng duy nhất Trần Dữ nhờ luật sư chuyển lời khi đang ở trại tạm giam.
Anh nói mình không cầu mong được tôi tha thứ, cũng không hy vọng xa vời có được quyền nuôi con.
Anh chỉ muốn trước khi vào tù được tận mắt nhìn thấy các con của mình.
Luật sư Triệu hỏi ý kiến tôi.
Tôi im lặng rất lâu.
Tôi nhìn ba đứa trẻ đang bò tới bò lui dưới ánh mặt trời.
Chúng bi bô cười, trong đôi mắt trong veo phản chiếu những điều tốt đẹp đầu tiên của thế giới này.
Hận thù là chuyện của thế hệ trước.
Không nên kéo dài đến đời chúng.
Chúng có quyền biết bố mình là ai.
Cũng có quyền lưu lại hình ảnh của người bố trong ký ức, bất kể hình ảnh ấy tồi tệ đến mức nào.
“Được.”
Cuối cùng tôi đưa ra quyết định.
“Nhưng địa điểm do tôi lựa chọn.”
Tôi không muốn trở về nước, không muốn bước chân vào vùng đất từng khiến tôi nghẹt thở nữa.
Địa điểm tôi lựa chọn là Thụy Sĩ.
Một đất nước trung lập, yên bình, thích hợp để nói lời từ biệt.
11
Chúng tôi gặp nhau tại một khách sạn bên hồ Geneva.
Trần Dữ xuất hiện dưới sự đi cùng của luật sư và hai cảnh sát.
Anh mặc bộ quần áo tù nhân màu xám, hai tay đeo còng.
Mới nửa tháng không gặp, anh giống như đã già đi mười tuổi.
Một nửa mái tóc đã bạc, hốc mắt lõm sâu, cả người gầy đến biến dạng.
Khoảnh khắc nhìn thấy tôi, bước chân anh dừng lại.
Ánh mắt vượt qua tôi, rơi xuống ba chiếc xe đẩy trẻ em phía sau.
Ánh mắt anh lập tức trở nên phức tạp.
Có áy náy, hối hận, đau khổ, nhưng nhiều hơn cả là một sự khao khát gần như tham lam.
Đó là sự lưu luyến bản năng của một người cha đối với huyết mạch của mình.
Tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ tránh sang một bên.
Cảnh sát tháo còng tay cho anh.
Anh gần như lảo đảo, từng bước đi đến trước những chiếc xe đẩy.
An An, Khang Khang, Ninh Ninh.
Ba bảo bối của tôi đang yên tĩnh ngủ say.
Ánh mặt trời xuyên qua cửa kính chiếu lên những khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào. Hàng mi dài giống như hai chiếc bàn chải nhỏ, khẽ rung theo từng nhịp thở.
Trần Dữ quỳ xuống.
Anh quỳ ngay trước ba chiếc xe đẩy, giống như một tín đồ thành kính nhất đang quỳ lạy vị thần của mình.
Anh đưa tay ra muốn chạm vào, nhưng lại dừng giữa không trung, dường như sợ làm kinh động đến khung cảnh thiêng liêng này.
Nước mắt anh rơi từng giọt lớn xuống sàn.
Tiếng khóc bị kìm nén, không thành âm thanh khiến toàn bộ căn phòng tràn ngập cảm giác đau buồn.
Tôi quay mặt đi, không đành lòng nhìn thêm.
Một lúc lâu sau, cuối cùng anh cũng lấy hết can đảm, dùng đầu ngón tay run rẩy nhẹ nhàng chạm vào má An An.
Trong giấc ngủ, An An chép miệng, bàn tay nhỏ vung lên, vừa khéo nắm lấy ngón tay anh.
Khoảnh khắc ấy, Trần Dữ hoàn toàn sụp đổ.
Anh cúi người, vùi đầu vào thành xe đẩy, bờ vai rung lên dữ dội, khóc giống như một đứa trẻ.
“Xin lỗi… xin lỗi…”
Anh lặp đi lặp lại, chỉ biết nói ba chữ ấy.
Là nói với tôi, cũng là nói với các con.
Lời xin lỗi muộn màng này đã không thể cứu vãn bất kỳ điều gì.
Nhưng có lẽ nó có thể mang lại cho anh chút an ủi trong những năm tháng tiếp theo sau song sắt.
Thời gian gặp mặt nửa tiếng nhanh chóng kết thúc.
Cảnh sát bước tới, vỗ vai anh.
Anh lưu luyến nhìn ba đứa trẻ lần cuối, ghi sâu hình dáng của từng đứa vào trong đầu.
Sau đó, anh đứng dậy, đeo còng tay trở lại, quay người cúi thật sâu trước tôi.
“Dao Dao, cảm ơn em.”
“Còn nữa… hãy bảo trọng.”
Tôi không đáp lại.
Tôi chỉ nhìn anh bị đưa đi, nhìn bóng lưng anh biến mất sau cánh cửa.
Tôi biết từ khoảnh khắc này, giữa tôi với anh, giữa tôi với nhà họ Trần, tất cả chuyện cũ đều được xóa bỏ.
Chúng tôi không còn bất kỳ liên quan nào nữa.
Luật sư Triệu bước tới, đưa cho tôi một tập tài liệu.
“Cô Lâm, đây là văn bản Trần Dữ đã ký.”
“Anh ta tự nguyện từ bỏ quyền nuôi dưỡng và quyền thừa kế đối với ba đứa trẻ, đồng thời chuyển toàn bộ tài sản cá nhân đứng tên mình, bao gồm 15% cổ phần Tập đoàn Thịnh Nguyên, vào quỹ tín thác mà cô đã thành lập cho các con.”
Tôi hơi bất ngờ.
“Còn bố anh ta? Trần Kiến Nghiệp đồng ý sao?”
“Ông Trần Kiến Nghiệp đã không còn khả năng biểu đạt ý nguyện cá nhân.”
Luật sư Triệu nói:

