Sau khi biết sự thật, nhà họ Tô vô cùng phẫn nộ.

Biết con gái ruột bị Tô Vãn Vãn ép chết, bà Tô càng ngày ngày lấy nước mắt rửa mặt.

Vào ngày xét xử, Tô Vãn Vãn bị tuyên án tử hình.

Ba tháng sau thi hành án.

Bà Tô vì đau buồn quá mức nên ngất xỉu ngay tại tòa.

Thẩm Giai ngồi bên cạnh tôi, khóc đến mức không thành tiếng.

Tôi yên lặng ở bên cô ấy, rất lâu sau mới nghe thấy giọng cô ấy.

“Tôi rất hối hận.”

“Khi cô ấy bị Tô Vãn Vãn bắt nạt, tôi không đủ can đảm đứng ra giúp cô ấy.”

“Tôi sợ bị Tô Vãn Vãn nhằm vào, đến ngoài mặt cũng không dám đi chung với cô ấy.”

“Ngày cô ấy rời đi, tôi thậm chí còn không dám nhìn cô ấy.”

“Tôi sợ cô ấy trách tôi…”

Tôi nhẹ nhàng vỗ vai cô ấy.

“Lần này cậu đã rất dũng cảm, cậu giúp cô ấy rất nhiều.”

“Thẩm Giai, cô ấy vẫn luôn coi cậu là bạn, người bạn tốt nhất.”

“Cô ấy chưa từng trách cậu.”

Những điều tôi nói đều là sự thật.

Trong hồ sơ của Lâm Nghiên có viết, tiếc nuối duy nhất của cô ấy là không thể cùng người bạn thân nhất Thẩm Giai vào đại học.

Trong mắt Thẩm Giai bỗng sáng lên ánh sao.

Sau này, chúng tôi cũng trở thành bạn tốt.

Cô ấy biết được thể chất học sinh ngoại trú địa phủ của tôi, lén hỏi:

“A Tầm, Nghiên Nghiên đã đầu thai chưa?”

Tôi nhớ lại mấy ngày trước, trong lúc đánh cờ với Diêm Vương, ông nói với tôi rằng Lâm Nghiên đã đầu thai.

Vẫn đầu thai vào nhà họ Tô.

Lần trước sau khi bà Tô ngất xỉu tại tòa, bà được phát hiện đã mang thai.

Đứa trẻ trong bụng chính là Lâm Nghiên.

Nhưng đời này, cô ấy sẽ rất hạnh phúc.

Thẩm Giai mỉm cười đầy nhẹ nhõm:

“Biết cô ấy sống tốt, tôi cũng yên tâm rồi.”

Trước đây, tôi luôn cảm thấy thể chất này mang đến cho mình rất nhiều phiền phức.

Nhưng bây giờ, tôi cảm thấy làm một người mong manh dễ vỡ cũng khá tốt.

Thế giới của tôi vốn có những điều đặc sắc riêng.

—Hết—