“Hay nói cách khác, có phải thích khách do mẫu thân con sắp xếp không?”

Ta trợn tròn mắt.

Biểu cảm hiện giờ của nàng giống hệt kiếp trước.

Nàng sẽ không bỏ qua cho ta.

Nàng chắc chắn cũng sẽ không bỏ qua cho mẫu thân.

Ta siết chặt nắm tay nhỏ, lấy hết can đảm khóc lớn.

“Di nương xấu, di nương đang lừa ta.”

“Có phải ngươi muốn mọi người nghĩ mẫu thân là người xấu, ta cũng là người xấu không!”

Ta khóc rất lớn.

Cánh cửa lập tức bị đẩy ra.

Dung ma ma nhanh chân bước vào.

“Minh Châu Quận chúa, xảy ra chuyện gì?”

Liễu Vân Nhu vội nặn ra một nụ cười: “Không có gì, không có gì, trẻ con đang giận dỗi thôi.”

Ta nhào vào lòng ma ma.

“Ma ma, dì nói ta không nên cứu Hoàng gia gia. Dì nói ta cướp công lao của phụ thân. Có phải ta thật sự làm sai rồi không?”

Nụ cười của Liễu Vân Nhu cứng lại trên mặt.

Dung ma ma quay đầu nhìn nàng, ánh mắt trầm xuống.

Liễu Vân Nhu vội giải thích: “Minh Châu, con đang nói linh tinh gì vậy!”

Chương 4

Ta khóc đến không thở nổi.

“Ma ma, dì còn nói nếu ta ăn nói lung tung, sẽ liên lụy đến mẫu thân.”

Ma ma nhìn khuôn mặt vốn đã trắng bệch của ta giờ đây còn run rẩy vì sợ.

Bà ôm chặt ta, lạnh mặt nhìn Liễu Vân Nhu.

“Liễu di nương, chưa được cho phép, ai cho các ngươi tới thăm Minh Châu Quận chúa?”

“Ma ma, đừng nghe trẻ con nói linh tinh.” Liễu Vân Nhu giả vờ vô tội.

Thế nhưng Tiêu Ngọc Châu lại chống hông, vênh váo chỉ tay sai khiến.

“Mẫu thân, người sợ một hạ nhân làm gì? Cả Đông cung đều là của phụ thân, con tiện nha đầu này chính là kẻ cướp công lao của phụ thân!”

Ta sợ hãi nắm chặt tay áo ma ma.

Bà nhẹ nhàng vỗ lưng ta.

“Minh Châu Quận chúa đừng sợ. Lão nô ở đây.”

Sắc mặt Liễu Vân Nhu thay đổi liên tục.

“Ma ma, những lời Minh Châu vừa nói chỉ là trẻ con nói linh tinh. Bà nói có đúng không?”

Dung ma ma cúi đầu, không trả lời nàng.

Trong mắt Liễu Vân Nhu lóe lên hung quang.

“Ma ma, bà có biết sau này khi ta vào Đông cung, ta sẽ trở thành Thái tử phi không?”

“Có những lời, cái gì nên nói, cái gì không nên nói, bà hiểu chứ?”

Nàng tưởng ma ma chỉ là một hạ nhân bình thường.

Ma ma ngước mắt nhìn nàng.

“Lão nô không hiểu, mong Liễu di nương chỉ rõ.”

Ta kéo nhẹ tay áo ma ma, nhỏ giọng nói.

“Ma ma, bà đừng chọc di nương tức giận, nàng sẽ đánh người.”

Liễu Vân Nhu cười lạnh: “Minh Châu nói đúng. Không hiểu sao? Ta dạy dỗ đứa nhỏ xong rồi sẽ dạy luôn lão già nhà ngươi.”

Nàng giơ tay tát về phía ta.

Ma ma lập tức đưa tay ngăn lại.

Cái tát rơi thẳng lên mặt ma ma.

“Bốp” một tiếng.

Mặt ma ma bị đánh lệch sang một bên.

“Mẫu thân đánh hay lắm!”

Tiêu Ngọc Châu vỗ tay.

Dung ma ma là nhũ mẫu của Hoàng gia gia, đã ở trong cung bốn mươi ba năm.

Lời của bà còn có tác dụng hơn cả tấu chương của Ngự sử trong triều.

Liễu Vân Nhu sẽ không biết mình vừa đắc tội với người tuyệt đối không nên đắc tội nhất.

Liễu Vân Nhu thu tay lại.

“Một lão già như ngươi mà cũng xứng ngăn ta?”

“Thúy Nhi, Xuân Hoa. Vả miệng lão già này cho ta!”

Hai nha hoàn lao tới giữ lấy ma ma.

Từng cái tát liên tiếp giáng xuống.

Ma ma quỳ dưới đất, không rên một tiếng.

“Đừng đánh nữa! Đừng đánh ma ma!”

Ta bò xuống giường, ôm lấy ma ma.

Tiêu Ngọc Châu đá thẳng một cước vào vai ta.

Ta ngã xuống đất.

Máu lại thấm ra khỏi lớp băng.

“Một đứa tàn phế như ngươi mà cũng dám bảo vệ lão già này!”

Liễu Vân Nhu đi tới, từ trên cao nhìn xuống ta.

“Minh Châu, từng câu con nói hôm nay, di nương đều nhớ kỹ. Chờ con khỏe lại, di nương sẽ từ từ tính sổ với con.”

Ta ngẩng đầu nhìn nàng, không biết lấy đâu ra dũng khí.

“Liễu di nương, trước đây ngươi cũng từng đánh ta như vậy.”

“Ngươi bảo nha hoàn bịt miệng ta. Đánh xong còn không cho ta khóc. Không cho ta nói với bất kỳ ai.”

Liễu Vân Nhu bật cười.

“Thì sao? Ta thay phụ thân ngươi dạy ngươi biết kính trọng trưởng bối.”

Ta vừa khóc vừa hét lên.

“Lần này ta sẽ nói với Hoàng gia gia, ngươi đánh ta, ngươi đánh ma ma!”

Ma ma bị đè dưới đất, nửa bên mặt đã sưng lên.

Bà nhìn ta, hai mắt đỏ hoe.

“Minh Châu Quận chúa, trước kia nàng ta cũng đánh người như vậy sao?”

Ta nức nở gật đầu.

Ma ma ôm chặt ta.

Ánh mắt lạnh đến đáng sợ.

“Liễu di nương, vốn còn định giữ lại cho ngươi một mạng, nhưng…”

“Khẩu khí lớn thật! Một lão già như ngươi thì làm gì được ta?!”

Liễu Vân Nhu ngắt lời ma ma.

“Hai chủ tớ các ngươi, hôm nay không một ai được rời khỏi đây!”

“Vậy còn trẫm thì sao?”

Một giọng nói trầm thấp đáng sợ vang lên.

Chương 5

Hoàng gia gia đứng ở cửa, mặc một bộ thường phục màu đen.

Bên cạnh người là mẫu thân ta.

Mẫu thân mang bụng bầu tám tháng, vịn khung cửa rồi lao tới ôm lấy ta.

Nụ cười của Liễu Vân Nhu cứng lại.

“……”

“Trẫm nghe thấy rồi. Ngươi nói trẫm là lão già chết tiệt. Nói trẫm là gian phu. Nói Thái tử phi vụng trộm với nam nhân. Nói chắt của trẫm là quỷ đoản mệnh.”

Hoàng gia gia bước lên một bước.

“Còn nữa, ngươi đánh cháu gái của trẫm. Đánh nhũ mẫu của trẫm.”

Hai chân Liễu Vân Nhu mềm nhũn.

Nàng quỳ xuống đất, toàn thân run rẩy.

“Hoàng… Hoàng thượng, thần phụ không biết đó là người…”