“Nghe nói những linh quả này đều là đồ con mèo béo kia ăn vụng còn thừa lại.”
“Đúng là phí của trời! Một súc sinh chiếm giữ bí cảnh, nếu là ta, ta cũng sẽ luyện nó thành đan dược.”
Mọi người bàn tán xôn xao.
Lục Thanh Tuyết được vây giữa đám đông, ngoài miệng khiêm tốn nhưng trong mắt đầy đắc ý.
“Ta cũng chỉ sợ những bảo vật này rơi vào tay yêu vật sẽ bị lãng phí, nên mới mang chúng về tông môn.”
“Đợi sư tôn xuất quan, ta tự nhiên sẽ dâng toàn bộ linh quả lên.”
Miệng nàng ta nói “dâng toàn bộ”, nhưng nhẫn trữ vật giấu trong tay áo đã ít hơn lúc trở về hai chiếc.
Những Cửu Chuyển Kim Đào và Dưỡng Hồn Liên thực sự quý giá đã sớm bị nàng ta lén giấu đi.
Đúng lúc ấy, một trưởng lão áo xám đi ngang qua từ phía Tàng Thư Các.
Ban đầu ông không để ý tới tiếng ồn trên quảng trường, nhưng khi đi ngang qua chiếc lồng lại đột nhiên dừng bước.
Đúng lúc này, ta mở mắt.
Trưởng lão nhìn vào đôi đồng tử vàng kim của ta, sắc máu trên mặt lập tức biến mất.
Ông cúi người, xuyên qua song sắt cẩn thận quan sát đường vân nhạt màu bị lớp lông che khuất trên trán ta,
đến cả sách trong tay rơi xuống đất cũng không phát hiện.
“Thánh nữ khoan đã!”
Lục Thanh Tuyết cau mày: “Dung trưởng lão, ngài có ý gì?”
Dung trưởng lão chỉ vào mắt ta, giọng không ngừng run rẩy.
“Thuở trẻ lão phu từng vào từ đường tổ sư, trong bức họa tổ sư thờ phụng từng thấy chân thân của Tu La Chiến Thần.”
“Đồng tử thú của vị đại nhân kia cũng sáng vàng như thế, sâu trong con ngươi còn có một đạo Sát Lục Thần Văn bẩm sinh.
Đôi mắt của tiểu thú này lại giống thần thú trong bức họa đến bảy phần.”
“Nó có lẽ…… cũng mang huyết mạch thần tộc!”
Đám đông lập tức yên tĩnh.
Ta lập tức vươn móng vuốt, cố đập vào song sắt.
Cuối cùng cũng có người nhận ra thân phận của ta.
Nhưng đáy mắt Lục Thanh Tuyết lại lóe lên ánh lạnh.
Nàng ta đá mạnh vào chiếc lồng, đá cả ta lẫn lồng lăn xuống đất.
“Dung trưởng lão, ngài trông coi Tàng Thư Các mấy trăm năm, chẳng lẽ mắt đã mờ rồi sao?”
“Tu La lão tổ uy nghiêm bậc nào? Chân thân là Bạch Hổ thần thú mang huyết văn trên mình, chân đạp nghiệp hỏa, chỉ một tiếng gầm đã đủ chấn nhiếp lục giới.”
“Thứ này đến một tia linh lực cũng không có, béo đến đi đường còn chẳng nổi, chỗ nào giống Bạch Hổ thần tộc?”
Dung trưởng lão vẫn muốn lên tiếng: “Nhưng màu đồng tử của nó……”
“Chỉ là biến dị sau khi ăn vụng linh dược.”
Lục Thanh Tuyết cắt ngang lời ông, thần sắc không cho phép nghi ngờ.
“Nếu thật sự là hậu duệ thần tộc, bên cạnh sao có thể không có thần tướng bảo vệ, càng không thể mặc cho chúng ta mang về tông môn?”
Các đệ tử vây xem đồng loạt gật đầu.
Dung trưởng lão do dự nhìn ta.
Ta sốt ruột không ngừng kêu lên, nhưng ông chỉ nghe thấy tiếng mèo yếu ớt.
Một lát sau, ông vẫn cúi xuống nhặt sách.
“Chuyện này không thể xem thường! Trước khi tông chủ điều tra rõ lai lịch của nó, tốt nhất Thánh nữ đừng lấy mạng nó.”
Lục Thanh Tuyết mỉm cười đồng ý.
Đợi Dung trưởng lão rời đi, nụ cười trên mặt nàng ta lập tức biến mất.
“Chuẩn bị đan lô.”
“Trước tối nay, ta phải lấy yêu đan của nó ra.”
Cùng lúc đó, trên không trung linh cốc cách xa mấy ngàn dặm, tầng mây đột nhiên bị một luồng kim quang xé rách.
Phụ thân từ trên trời giáng xuống.
Trong tay người vốn xách một giỏ Long Lân Quả vừa hái từ Thần giới, định mang tới đổi khẩu vị cho ta.
Nhưng khi phát hiện bên ngoài linh cốc lại có một tầng trận pháp ngăn cách truyền âm, người lập tức cảm thấy không ổn.
Đến khi tiến vào trong cốc, nhìn rõ cảnh tượng trước mắt, giỏ trái cây trong tay người rơi ầm xuống đất.
Linh mộc khắp cốc bị chặt tan tác, linh tuyền đục ngầu, yêu thú bị thương nằm giữa vũng máu.
Người bước một bước tới trước Thụ Yêu, dùng thần lực bảo vệ tia sinh cơ cuối cùng của lão.
“A Dao đâu?”
Thanh Đoàn ngẩng đầu khỏi đống đá vụn, vừa khóc vừa chỉ về phía Linh Thiên Tông.
Ánh mắt phụ thân rơi xuống mặt đất.
Nơi đó có một nhúm lông màu cam dính máu.
Cả linh cốc lập tức yên tĩnh đến đáng sợ.
4
Phụ thân nhặt nhúm lông lên, từng sợi từng sợi gom vào lòng bàn tay.
Ngày thường người thích nhất là chải lông cho ta.
Mỗi lần ta rụng vài sợi, người đều cầm loại thuốc tốt nhất Thần giới kiểm tra nửa ngày,
sợ rằng linh quả không hợp bụng ta, hoặc nước trong linh cốc có vấn đề.
Thế nhưng nhúm lông lớn trước mắt này rõ ràng vẫn còn dính cả máu thịt.
“Ai nhổ?”
Thanh Đoàn run rẩy kể lại toàn bộ mọi chuyện.
Khi nó kể tới việc Lục Thanh Tuyết đá ta ngã, cưỡng ép nhổ lông,
lại dùng tính mạng những yêu thú khác uy hiếp ta chủ động chui vào lồng, ngọn núi dưới chân phụ thân đột ngột nứt toác.
Thần lực men theo địa mạch lan rộng ra.
Trong phạm vi ngàn dặm, tất cả yêu thú đồng loạt nằm rạp xuống đất, không dám phát ra nửa tiếng.
Phụ thân truyền thần lực vào cơ thể đám tiểu yêu bị thương, lại phá trận ngăn cách, dùng kết giới phong kín linh cốc.
Làm xong tất cả, người ngẩng đầu nhìn về hướng đệ nhất tông môn nhân giới.
Trong mắt đã không còn chút nhiệt độ nào.
“Linh Thiên Tông! Hay lắm!”
Phụ thân chỉ bước về phía trước một bước, thân ảnh đã biến mất tại chỗ.

