Ta sờ đầu nó.
“Đi, mẫu thân đưa con về nhà.”
“Về Côn Luân.”
Ta ôm Chúc Tuế, xoay người bước ra khỏi tiểu viện rách nát này.
Phía sau.
Là Yến Thanh Hư tu vi bị hủy sạch, đang tuyệt vọng gào thét trong bùn lầy.
Là Tô Chỉ Nhân xương sống gãy nát, sống không bằng chết.
Còn có Sở Kinh Lan trên đài Thử Kiếm, đã trở thành phế vật kia.
Bọn họ từng cao cao tại thượng, xem mạng của người khác là đá kê chân.
Bây giờ, bọn họ chỉ có thể ở trong vũng bùn thối do chính tay mình đào ra, trải qua quãng đời còn lại dài đằng đẵng mà thê thảm.
Ta không quay đầu.
Một trận gió thổi qua, cuốn lá rụng trên mặt đất lên.
Đám bình luận giữa không trung dần dần tan biến.
Dòng chữ vàng cuối cùng lóe lên:
【Chúc mừng mẹ ruột phản diện, lật bàn thành công.】
Ta mỉm cười.
Ôm Tuế Tuế của ta, bước lên con đường trở về Côn Luân.
Ánh mặt trời phá tan mây đen, rải xuống mẫu tử chúng ta.
Rất ấm.
Thế giới thối nát này, cuối cùng cũng yên tĩnh rồi.

