“Ngài ấy đã xin bệ hạ ban chỉ, nâng muội lên làm chính thê. Đợi thánh chỉ ban xuống, tỷ tỷ… cho dù tỷ có muốn làm thiếp, e rằng cũng không còn vị trí.”
Đây chính là mục đích nàng ta tới.
Khoe khoang và đưa ra tối hậu thư.
Ta nhìn gương mặt giả tạo của nàng ta, đột nhiên cảm thấy vô cùng nhàm chán.
Nói thêm một câu với loại người này cũng là lãng phí.
“Vương ma ma.”
Ta thản nhiên lên tiếng.
“Tiểu thư, lão nô có mặt.”
“Thứ nữ nhị phòng Thẩm Nguyệt Như, lời nói hành động không đoan chính, làm ô uế gia môn. Kể từ hôm nay, xóa tên khỏi gia phả Thẩm thị.”
“Từ nay về sau, nàng ta và Thẩm gia không còn bất kỳ quan hệ gì.”
“Ngoài ra, chuẩn bị gia pháp. Nữ tử này mạo phạm đích trưởng tỷ, công khai làm ô nhục thanh danh Thẩm gia, vả miệng hai mươi cái.”
Lời ta như một tiếng sấm, đánh cho Thẩm Nguyệt Như lập tức quên cả khóc.
“Tỷ… tỷ dám!”
Nàng ta hét lên.
“Ta là người của tướng quân! Tỷ dám động vào ta thử xem!”
“Ồn ào.”
Ta phất tay.
Hai bà tử cao lớn khỏe mạnh lập tức bước lên, mỗi người giữ một bên, ghì chặt Thẩm Nguyệt Như.
Lý Sấm muốn tiến lên ngăn cản nhưng bị hộ vệ Thẩm gia chặn lại.
“Thẩm Tri Vi! Cô thật láo xược!”
Lý Sấm tức giận gầm lên.
Ta lạnh lùng nhìn hắn.
“Đây là phủ Thái phó, không phải quân doanh của ngươi. Còn dám làm ồn, bắt luôn một thể rồi đưa đến Thuận Thiên phủ trị tội.”
Lý Sấm tức đến đỏ bừng mặt nhưng không dám động đậy.
“Chát!”
Cái tát đầu tiên vang lên vô cùng giòn giã.
Tiếng thét của Thẩm Nguyệt Như vang khắp tiền sảnh.
05
Hai mươi cái tát, không thiếu một cái.
Bà tử hành hình là người cũ trong phủ, tay khỏe, lại biết chừng mực.
Sau khi đánh xong, gương mặt vốn còn khá thanh tú của Thẩm Nguyệt Như đã sưng lên như đầu heo, khóe môi rỉ máu.
Nàng ta nằm mềm nhũn dưới đất, đến sức khóc cũng không còn, chỉ có thể phát ra âm thanh khò khè trong cổ họng, dùng ánh mắt oán độc nhìn chằm chằm vào ta.
“Ném ra ngoài.”
Ta ra lệnh.
Hai bà tử kéo Thẩm Nguyệt Như ra khỏi cổng phủ Thái phó như kéo một con chó chết, ném nàng ta xuống trước cỗ xe ngựa hoa lệ của phủ tướng quân.
Phó tướng Lý Sấm tức đến toàn thân run rẩy, chỉ tay vào ta, hồi lâu không nói nổi một câu.
“Các người… các người… được lắm! Cứ chờ đấy cho ta!”
Hắn buông một câu uy hiếp, đỡ Thẩm Nguyệt Như đang hấp hối lên xe ngựa rồi chật vật rời đi.
Một màn nháo kịch cuối cùng cũng kết thúc.
Phụ thân nhìn ta, ánh mắt phức tạp.
“Tri Vi, con làm như vậy là đã hoàn toàn chặt đứt mọi đường lui.”
“Vốn dĩ nữ nhi chưa bao giờ nghĩ sẽ để lại đường lui.”
Ta bình tĩnh trả lời.
“Mưu cầu lợi ích với hổ chẳng khác gì tự tìm đường chết. Loại người như Tiêu Viễn, hôm nay chúng ta lùi một bước, ngày mai hắn sẽ tiến mười bước, cho đến khi giẫm phụ tử chúng ta và cả Thẩm gia xuống bùn.”
Phụ thân im lặng một lát rồi thở dài.
“Đúng vậy… Vi phụ chìm nổi trong triều nửa đời người, vậy mà còn không nhìn thấu bằng một tiểu nha đầu như con.”
“Chỉ là hắn dù sao cũng nắm binh quyền trong tay, đang được thánh sủng. Tiếp theo, e rằng hắn sẽ sử dụng thủ đoạn dữ dội hơn.”
Ta gật đầu.
“Nữ nhi biết. Cho nên trước khi cơn thịnh nộ như sấm sét của hắn ập tới, chúng ta phải chuẩn bị đầy đủ.”
Trong hai ngày tiếp theo, cả kinh thành đều bị bao phủ bởi một bầu không khí nặng nề.
Tất cả mọi người đều biết phủ Thái phó và phủ tướng quân đã hoàn toàn xé rách mặt nhau.
Thẩm gia đánh vị phu nhân tướng quân tương lai, sự trả thù của Tiêu tướng quân chắc chắn sẽ dữ dội như mưa to gió lớn.
Quả nhiên, Tiêu Viễn bắt đầu vận dụng thế lực của mình trong triều.
Hắn liên hợp một nhóm võ tướng, điên cuồng đàn hặc phụ thân.
Tội danh muôn hình vạn trạng, từ “kết bè mưu lợi riêng” cho đến “môn sinh cố hữu trải rộng triều đình, có ý đồ thao túng triều cục”.
Nhất thời, triều đình trở nên chướng khí mù mịt.
Tuy môn sinh của phụ thân rất đông, lại có Ngự sử đài ủng hộ, nhưng khi đối mặt với sự công kích tập thể của thế lực quân đội, người vẫn cảm nhận được áp lực khổng lồ.
Mỗi ngày người lên triều đều như đi trên băng mỏng, khi trở về luôn mang vẻ mặt mệt mỏi.
Hoàn cảnh của Thẩm gia ngày càng khó khăn.
Điều khiến ta lạnh lòng hơn là áp lực từ bên trong gia tộc.
Nhị thúc và nhị thẩm, cũng chính là phụ mẫu ruột của Thẩm Nguyệt Như, dẫn theo một nhóm trưởng bối trong tộc chặn trước cửa thư phòng nhà ta.
Bọn họ không tới để đòi công đạo cho nữ nhi.
Bọn họ tới… hưng sư vấn tội.
“Đại ca! Huynh nhìn nữ nhi tốt do huynh dạy ra đi!”
Nhị thúc Thẩm Tòng Văn chỉ vào mặt phụ thân, đau đớn nói.
“Chỉ vì một chuyện nhỏ mà làm lớn đến mức này! Bây giờ thì hay rồi, Tiêu tướng quân nổi giận, việc làm ăn của Thẩm gia chúng ta đều tiêu tan! Tiêu tan hết rồi!”
Nhị thẩm đứng bên cạnh lau nước mắt, vừa khóc vừa kể lể.
“Nguyệt Như nhà chúng ta có lỗi gì? Chẳng phải nó cũng muốn dựa vào tướng quân, muốn làm rạng danh Thẩm gia sao? Tri Vi chỉ đang ghen tị! Nó không muốn thấy Nguyệt Như được sống tốt!”
“Bây giờ thì hay rồi, nó đánh Nguyệt Như thành như vậy, còn xóa tên con bé khỏi gia phả. Đây là muốn ép chết nhị phòng chúng ta!”
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: https://vivutruyen.net/mao-danh-xuat-gia/chuong-6/

