Tôi cười châm chọc, đưa bản giám định quan hệ huyết thống mà từ đầu đến giờ chưa từng để lộ ra ngoài.

“Thưa thẩm phán, tôi có ý kiến!”

Đừng vội.

Kịch hay mới chỉ vừa bắt đầu.

Chương 5

Vì bản báo cáo tôi nộp lên, cả phòng xử án rơi vào một sự im lặng kỳ quái.

Ánh mắt của tất cả mọi người đều tập trung vào mấy tờ giấy trong tay thẩm phán chủ tọa.

Ngay cả các phóng viên cũng tạm quên bấm máy, ai nấy đều nghển cổ muốn nhìn nội dung trong đó.

Vẻ chế giễu trên mặt Lục Trạch Xuyên còn chưa hoàn toàn biến mất, nhưng đã dần bị thay thế bởi bất an.

Tô Dao thì siết chặt vạt áo Lục Trạch Xuyên, ánh mắt tràn đầy hoảng sợ.

Thẩm phán chủ tọa đẩy kính, xem đi xem lại bản báo cáo hai lần rồi mới dùng giọng khó tin, đọc từng chữ một.

“Qua xác nhận của trung tâm giám định tư pháp, trong những mẫu được gửi đến kiểm nghiệm, bà Mộ Tình và bé gái Lục Vãn Vãn… bị loại trừ quan hệ huyết thống mẹ con.”

Khoảnh khắc lời này vừa dứt, cả phòng xử án lập tức nổ tung.

“Cái gì? Không phải con ruột?”

“Làm sao có thể! Đứa trẻ do cô ấy mang thai mười tháng sinh ra, bệnh viện còn có giấy chứng sinh, tại sao lại không có quan hệ huyết thống?”

“Vậy người phụ nữ trong video rốt cuộc có phải cô ta không?”

Hướng dư luận lại trở nên khó đoán.

Đồng tử Lục Trạch Xuyên co rút mạnh.

Anh ta nhìn tôi chằm chằm, như muốn nhìn xuyên qua người tôi.

Sắc mặt Tô Dao trắng bệch.

Cô ta túm lấy tay Lục Trạch Xuyên, giọng nói cũng run lên.

“Kỹ sư Lục, làm sao đây? Cô ta… sao cô ta lại biết…”

Lục Trạch Xuyên lập tức dùng ánh mắt ngăn cô ta lại, sau đó chất vấn thẩm phán.

“Thưa thẩm phán! Tôi nghiêm trọng nghi ngờ tính xác thực của bản báo cáo này! Cô ta vì muốn ly hôn và chia tài sản mà chuyện gì cũng có thể làm được!”

Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt đang bốc lửa của anh ta, khóe môi càng trở nên lạnh lẽo.

“Đừng vội.”

“Báo cáo không chỉ có một bản.”

Tôi đưa mắt nhìn luật sư của mình, luật sư Thẩm.

Anh hiểu ý, lấy từ cặp công văn ra một túi hồ sơ được niêm phong khác, trình lên cho thẩm phán.

“Thưa thẩm phán, đây là bản giám định quan hệ huyết thống thứ hai. Đồng thời, phía chúng tôi xin triệu tập một nhân chứng quan trọng. Cô ấy có thể giải thích toàn bộ đầu đuôi sự việc.”

Thẩm phán mở túi hồ sơ thứ hai, sắc mặt trở nên nghiêm trọng hơn trước.

Trong lòng Lục Trạch Xuyên dâng lên dự cảm chẳng lành.

Anh ta quát lớn:

“Mộ Tình, em lại giở trò gì nữa!”

Tôi không để ý đến anh ta, ánh mắt hướng về cánh cửa bên của phòng xử án.

Một lát sau, một cô gái trẻ mặc đồng phục y tá, đeo khẩu trang, dưới sự dẫn dắt của nhân viên tòa án, run rẩy bước lên vị trí nhân chứng.

Khi nhìn rõ gương mặt cô y tá kia, cơ thể Tô Dao lập tức giật mạnh, ánh mắt trong nháy mắt tràn đầy kinh hãi.

Còn Lục Trạch Xuyên, khoảnh khắc nhìn rõ cô y tá, sắc mặt cũng trắng bệch, trên trán túa đầy mồ hôi lạnh.

Tôi nhìn sự thay đổi sắc mặt của bọn họ, trong lòng không chút dao động.

Vở kịch này, từ lúc bọn họ quyết định giấu tôi trong bóng tối, coi tôi thành một công cụ mang thai miễn phí, đã định sẵn sẽ có ngày bị phơi bày.

Thẩm phán cầm bản báo cáo thứ hai lên, ánh mắt sắc bén quét qua Lục Trạch Xuyên và Tô Dao.

“Bản giám định thứ hai cho thấy, cô Tô Dao và bé gái Lục Vãn Vãn… tồn tại quan hệ huyết thống mẹ con.”

Cả phòng xử án chết lặng.

Nếu nói bản báo cáo đầu tiên chỉ giống như một viên đá ném xuống mặt hồ, vậy bản báo cáo thứ hai chẳng khác nào một quả bom chìm.

Tất cả những người có mặt, kể cả phóng viên và những người dự phiên tòa, đều hoàn toàn sững sờ.

Một suy đoán hoang đường đến cực điểm nhưng dường như lại là lời giải thích duy nhất xuất hiện trong đầu mọi người.

Tôi, Mộ Tình, đã vì chồng thử làm thụ tinh ống nghiệm suốt hai năm.

Cuối cùng, đứa trẻ tôi sinh ra lại là con của chồng tôi và cô thư ký của anh ta.

Tôi mới là người bị hại thực sự.

Chương 6

Không chờ mọi người hoàn hồn khỏi cú sốc, giọng nói lạnh lẽo của tôi đã vang vọng khắp phòng xử án.

“Thưa thẩm phán, tôi muốn tố cáo Lục Trạch Xuyên và Tô Dao đã cấu kết với bác sĩ họ Vương thuộc trung tâm hỗ trợ sinh sản của Bệnh viện Số Một. Trong quá trình tôi thực hiện phẫu thuật chuyển phôi thụ tinh ống nghiệm, khi chưa được sự đồng ý của chính tôi, bọn họ tự ý đánh tráo phôi, có dấu hiệu lừa đảo và mang thai hộ trái phép!”

Lời tố cáo của tôi giống như một tiếng sét, đánh tan mọi lý trí trong phòng xử án.

Lừa đảo.

Mang thai hộ trái phép.

Mỗi một từ đều đánh thẳng vào điểm chí mạng của Lục Trạch Xuyên và Tô Dao.

“Không! Không phải như vậy! Tôi không có!”

Tô Dao hét lên, điên cuồng lắc đầu, nước mắt lập tức trào ra.

“Là cô ta! Là Mộ Tình vu khống tôi! Thưa thẩm phán, đừng tin cô ta!”

Lục Trạch Xuyên cũng hoàn hồn khỏi cú sốc cực độ, chỉ vào tôi, ngoài mạnh trong yếu gầm lên.

“Mộ Tình, em điên rồi! Vãn Vãn do chính em sinh ra, sao có thể liên quan đến Tiểu Dao! Vì muốn chia thêm tài sản, em lại bịa ra lời nói dối độc ác như vậy!”

“Lời nói dối?”

Tôi cười lạnh, nhìn về phía cô y tá đang run như cầy sấy trên ghế nhân chứng.