Tần Khanh Khanh đứng cạnh, vẻ mặt khinh khỉnh:

“Diên Xuyên đã quá nhân nghĩa với cậu rồi, không bắt cậu bồi thường là cậu nên trùm chăn cười thầm đi. Mau cút đi, đừng đứng đây chướng mắt.”

“Nhưng thực sự chỉ thiếu một chút xíu nữa thôi, chỉ một bước nữa thôi, xin hãy cho tôi thêm một thời gian!”

Ánh mắt Tần Khanh Khanh lướt qua người tôi, khóe miệng nhếch lên:

“Tôi thì có thể chỉ cho cậu một con đường sáng đấy.”

“Cô Tô đứng trước mặt cậu đây là một nhà đại từ thiện. Chuyên thu nhặt những thứ rác rưởi người khác bỏ đi, nhà nát, dự án nát, người nát, cô ấy đều nhận hết. Hay là cậu xin cô ấy đầu tư đi.”

Cô ta cười đến mức hoa chân múa tay.

Nhưng cậu thanh niên kia hoàn toàn không coi lời Tần Khanh Khanh là trò cười, mà quay sang nhìn tôi đầy căng thẳng:

“Cô Tô, tôi tên là Phương Vũ, làm nghiên cứu trong lĩnh vực năng lượng mới. Xin hỏi, cô có hứng thú đầu tư không?”

Tôi khựng lại.

Ai cơ? Phương Vũ? Tỷ phú giàu nhất tương lai?

**3**

Phương Vũ, quỷ tài trong giới năng lượng mới.

Ba năm sau, công ty của cậu ấy sẽ đột phá được công nghệ lõi của pin thể rắn, giá trị vốn hóa đâm thủng mốc hai trăm tỷ.

Năm năm sau, cậu ấy sẽ chễm chệ trên vị trí top 1 bảng xếp hạng tỷ phú.

Còn bây giờ, cậu ấy đang bị Phó Diên Xuyên giẫm dưới chân như một thứ rác rưởi.

Tôi chậm rãi lên tiếng:

“Dự án của cậu cần bao nhiêu tiền?”

Phương Vũ càng căng thẳng hơn:

“Ba… ba triệu tệ là đủ rồi.”

Tôi gật đầu:

“Được, tôi đầu tư.”

Không khí bỗng chốc im lặng phăng phắc.

Phó Diên Xuyên trừng mắt nhìn tôi, như thể đang nhìn một kẻ tâm thần vừa trốn khỏi viện.

“Tô Thanh Dung, cô điên rồi à?”

“Ly hôn với tôi xong bị kích động lớn thế cơ à? Đồ cậu ta nghiên cứu cô còn chưa thèm xem mà đã dám vứt tiền vào?”

Tôi liếc nhìn anh ta:

“Tôi vẫn nói lại câu cũ, việc của tôi anh bớt quản.”

Tôi kéo Phương Vũ rời đi.

Không thèm nhìn ánh mắt phức tạp của Phó Diên Xuyên chòng chọc vào bóng lưng tôi.

Cũng chẳng thèm nhìn sự ghen tị sắp trào ra khỏi hốc mắt của Tần Khanh Khanh.

Phương Vũ chậm rãi bước theo sau:

“Cô Tô, cô nói thật chứ?”

Tôi cũng quyết định nói thật với cậu ấy:

“Tôi thực sự muốn đầu tư, nhưng hiện tại trong tay tôi chỉ có một triệu.”

“Nhưng tôi vừa mua vài căn nhà, có thể thế chấp để vay thêm một triệu. Còn một triệu cuối cùng, tôi sẽ tự nghĩ cách.”

Phương Vũ im lặng vài giây, hốc mắt đột nhiên đỏ hoe.

“Cô Tô, cảm ơn cô, tôi sẽ không để cô phải thua đâu.”

“Chỉ cần ba tháng, tôi nhất định sẽ tạo ra thành quả.”

Tôi mỉm cười:

“Tôi biết.”

Ngay hôm đó, tôi chuyển một triệu tệ vào tài khoản cậu ấy.

Sau đó cầm giấy tờ của mấy căn nhà đi ngân hàng thế chấp vay thêm một triệu.

Vẫn còn thiếu một triệu cuối cùng.

Tôi suy nghĩ suốt ba ngày, cắn răng quyết định tham gia một buổi tiệc tối thương mại.

Tôi thay một chiếc váy đen đơn giản, đeo vài món trang sức mộc mạc rồi đến khách sạn.

Vừa bước qua cửa, đã nghe thấy một giọng nói quen thuộc.

“Ây da, tôi còn tưởng cô không dám đến cơ đấy.”

Tần Khanh Khanh diện một bộ lễ phục Haute Couture màu champagne, cười dịu dàng và tao nhã.

Tôi không định dây dưa với cô ta, chỉ muốn nhanh chóng tìm được nhà đầu tư.

Nhưng cô ta thì không định buông tha tôi.

“Tô Thanh Dung, tôi biết cô hận tôi.”

Cô ta bắt đầu nghẹn ngào, nước mắt nói rơi là rơi:

“Nhưng có những chuyện tôi bắt buộc phải nói cho rõ.”

“Chuyện cô bị sảy thai thực sự không liên quan đến tôi, rõ ràng là do cô tự bất cẩn ngã xuống cầu thang, sao cô có thể đổ thừa lên đầu tôi chứ?”

Những người xung quanh bắt đầu quay lại nhìn.

Tôi chết sững.

Trái tim như bị ai đó bóp nghẹt.

Đứa bé đó là vết thương sâu nhất trong cả cuộc đời tôi.

Cô ta biết rõ điều đó, vậy mà cố tình xé toạc nó ra trước mặt bao nhiêu người.