Sau khi tốt nghiệp, Tạ Thời Nghi lựa chọn ra nước ngoài học nâng cao.
Cả hai đều biết yêu xa rất khó đi đến cuối cùng.
Trọng tâm sự nghiệp của Phó Tuần ở trong nước.
Không ai trong hai người chịu cúi đầu vì đối phương hay hy sinh sự nghiệp của mình.
Hai người ăn ý lựa chọn sự nghiệp rồi chia tay.
Nguyên nhân khiến họ chia tay không phải vì ai phạm phải sai lầm nghiêm trọng liên quan đến nguyên tắc.
Chỉ là định hướng phát triển tương lai khác nhau.
Nửa năm sau khi Phó Tuần chia tay, chúng tôi quen nhau.
Gia đình họ Phó không quan tâm Phó Tuần cưới một cô gái có gia cảnh thế nào.
Chỉ cần anh thích và tự chịu trách nhiệm với cuộc hôn nhân của mình là được.
Là Phó Tuần theo đuổi tôi.
Chúng tôi yêu nhau nửa năm rồi kết hôn.
Trước khi kết hôn, tôi biết anh từng có một mối tình đầu.
Họ đã yêu nhau bốn năm.
Từ năm nhất đại học đến khi tốt nghiệp.
Phó Tuần chuyển từ căn hộ gần công ty về nhà.
“Cố Vận, vết thương của em thế nào rồi?”
“Có cần anh đi cùng em thay thuốc không?”
Tôi lắc đầu.
“Không cần, lần trước là lần thay thuốc cuối rồi.”
Không còn gì thừa thãi để nói.
Tôi liền đi làm việc của mình.
Phó Tuần chuyển về, nhưng nếp sống của tôi không thay đổi.
Tan làm thì ăn cơm, xem phim.
Khi nổi hứng thì tập thể dục theo nhạc.
Tôi nằm trên sofa xem bộ phim đang nổi gần đây.
Vừa xem bình luận chạy trên màn hình vừa cười đến đau bụng.
Đồng nghiệp gọi điện cho tôi.
“Ngưu Ma Vương thông báo tăng ca, gấp lắm.”
“Xảy ra chuyện rồi, dữ liệu của bộ phận chúng ta có vấn đề. Tôi đang đến công ty.”
“Ngưu Ma Vương bây giờ tức lắm.”
Tôi lập tức đứng dậy, thay quần áo chuẩn bị chạy đến công ty.
Đang định ra cửa, Lục Cảnh Hòa đột nhiên liên lạc với tôi.
“Cố Vận, cô có ở nhà không?”
Tôi nói mình đang chuẩn bị ra ngoài.
Anh ta nói:
“Là thế này, anh Phó đau dạ dày, đang ở bệnh viện.”
“Cô có tiện qua đây không?”
“Mang cho anh ấy một bộ quần áo.”
Tôi đồng ý.
“Bệnh viện nào? Anh gửi địa chỉ cho tôi.”
Tôi quay lại phòng ngủ, chuẩn bị quần áo thay cùng một ít đồ vệ sinh cá nhân.
Vừa mở cửa đã gặp một vị khách không mời mà đến.
Tạ Thời Nghi đứng ngoài cửa.
Cô ấy lịch sự nói:
“Phó Tuần nhập viện rồi, tôi đến lấy quần áo giúp anh ấy.”
Giọng điệu và thần thái của cô ấy vô cùng tự nhiên, ngược lại còn giống nữ chủ nhân của căn nhà này hơn.
Vốn dĩ tôi định mang đồ đến, nhìn Phó Tuần một cái rồi mới đến công ty.
Tôi đưa quần áo cho cô ấy.
“Vậy phiền cô nhé.”
Tạ Thời Nghi cười, không nói gì.
Tôi chạy thẳng đến công ty.
Ngưu Ma Vương là trưởng bộ phận của chúng tôi.
Cô ấy họ Ngưu, làm việc cực kỳ quyết đoán mạnh mẽ.
Vì thế mọi người lén gọi cô ấy là Ngưu Ma Vương.
Cô ấy nổi một trận lôi đình.
Đến mức chúng tôi thở cũng không dám mạnh.
Tăng ca suốt đêm đến khi trời sáng.
Chúng tôi mới xử lý xong công việc.
Một đồng nghiệp ngáp dài.
“Tôi thật sự muốn về quê trồng lúa với ông bà.”
“Ít nhất lúa sẽ không gọi điện giữa đêm bắt tôi tăng ca.”
Mọi người đều bật cười, bầu không khí cũng bớt nặng nề.
Xử lý xong công việc trong tay, ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm.
Trong khu vực thang máy là tiếng đồng nghiệp trò chuyện.
“May mà hôm nay là cuối tuần, không thì tôi thật sự sợ mình đột tử.”
“Đi đây.”
“Tôi phải về ngủ bù, mệt chết mất.”
Buồn ngủ quá.
Về đến nhà, tôi ngã xuống giường ngủ luôn.
Hoàn toàn quên mất Phó Tuần vẫn còn ở bệnh viện.
Tôi ngủ một mạch đến chiều.
Thứ đánh thức tôi không phải chuông báo thức mà là tiếng động sột soạt ngoài phòng khách.
Tôi mặc đồ ngủ, đầu tóc rối như tổ quạ.
Lúc bước ra ngoài còn ngáp một cái.
Phó Tuần về rồi.
Bên cạnh anh là Tạ Thời Nghi và Lục Cảnh Hòa.
Chúng tôi lúng túng nhìn nhau.
Phó Tuần nhập viện, còn tôi lại nằm ở nhà ngủ ngon lành.
Hình như có gì đó không đúng lắm.
Nhưng tôi thật sự quên mất chuyện anh nằm viện.
Tôi mệt quá rồi.
Giọng điệu Lục Cảnh Hòa nhẹ bẫng, pha chút chế giễu.
“Cô vẫn còn tâm trạng ngủ cơ à.”
Tôi không để ý lời châm chọc của anh ta.
Phó Tuần liếc anh ta một cái.
“Tôi không sao rồi.”
“Hai người về trước đi.”
Tạ Thời Nghi chào tôi, khóe môi cong lên một độ cung nhàn nhạt.
“Xin chào.”
“Tôi là Tạ Thời Nghi, bạn của Phó Tuần.”
Tôi đáp lại cô ấy.
“Tôi là Cố Vận.”
Sau khi Tạ Thời Nghi và Lục Cảnh Hòa rời đi.
Giữa tôi và Phó Tuần chỉ còn lại im lặng.
Phó Tuần lên tiếng, giọng hơi khàn.
“Anh không sao.”
Tôi gật đầu.
“Vậy thì tốt.”
Anh đột nhiên gọi tên tôi.
“Cố Vận.”
“Tối nay anh đi công tác, bay sang thành phố Lân.”
Tôi hơi kinh ngạc, anh vừa xuất viện đã phải đi công tác.
“Được.”
Anh đi công tác thì cần thu dọn hành lý.
Lúc mới kết hôn, tôi rất thích những chuyện nhỏ nhặt như giúp anh sắp xếp hành lý, phối cà vạt.
Nhưng bây giờ tôi chẳng buồn làm nữa.
Chúng tôi ai làm việc người nấy.
Trời tối.
Trợ lý Ngô đến đón Phó Tuần.
Tôi ra mở cửa cho trợ lý Ngô.
Mở cửa xong, chào anh ta một tiếng rồi tôi chui thẳng vào phòng làm việc.
Phó Tuần đẩy cửa phòng làm việc.
“Cố Vận, anh đi đây.”
“Nếu không có gì bất ngờ, thứ Tư tuần sau anh sẽ về.”
Tôi ngẩn ra.

