Lục Cảnh Hoài đứng trên bậc thềm, đáy mắt đầy vẻ mệt mỏi.

“Ký thỏa thuận ly hôn đi.”

Thẩm Miểu Miểu xé nát thỏa thuận.

“Anh nằm mơ!”

“Em không được sống yên thì anh cũng đừng hòng sống yên.”

“Anh đừng quên chính miệng anh đã nói sẽ để em làm bà Lục.”

“Chính anh đã bỏ Ôn Vãn Đường lại để đi đăng ký kết hôn với em.”

Lục Cảnh Hoài nhắm mắt.

“Đúng.”

“Vì thế anh cũng phải trả giá.”

Anh không để ý đến cô ta nữa, quay người lên xe.

Tối hôm ấy, anh tới căn nhà cũ.

Tôi đang bảo công nhân dọn những món đồ bị phá hỏng đi.

Dưới cây ngọc lan, Tạ Phùng Xuyên đang nói chuyện cùng ngoại.

Lục Cảnh Hoài đứng ngoài cổng sân, trong tay cầm chiếc nhẫn đính hôn.

Anh đã gầy đi rất nhiều, bộ vest trên người cũng nhăn nhúm.

“Vãn Đường.”

“Anh chỉ muốn trả chiếc nhẫn cho em.”

Tôi liếc nhìn.

Chiếc nhẫn ấy là do chính tay anh đeo cho tôi lúc cầu hôn.

Đêm ấy, anh quỳ dưới cây ngọc lan, căng thẳng đến mức hai tay run lên.

Anh nói:

“Ôn Vãn Đường, sau này anh sẽ không bao giờ để em cô độc nữa.”

Tôi đã tin suốt bảy năm.

Bây giờ chiếc nhẫn bị anh siết trong tay, giống như một trò cười.

Tôi nói:

“Vứt đi.”

Hốc mắt Lục Cảnh Hoài lập tức đỏ lên.

“Em thật sự không còn lưu luyến chút nào sao?”

Tôi hỏi ngược lại:

“Khi anh để vệ sĩ kéo váy cưới của tôi xuống, anh có từng lưu luyến không?”

Cổ họng anh như bị nghẹn lại.

Rất lâu sau, anh thấp giọng nói:

“Khi ấy anh nghĩ rằng chỉ cần hôn lễ tiếp tục, em vẫn sẽ còn ở đó.”

“Anh sợ buổi lễ bị phá hỏng, sợ nhà họ Lục mất mặt, sợ Thẩm Miểu Miểu gây chuyện.”

“Chỉ riêng chuyện em sẽ sợ, anh lại không hề nghĩ tới.”

Tôi nhìn anh.

“Vì thế người anh yêu không phải tôi.”

“Mà là một Ôn Vãn Đường vĩnh viễn không rời đi, vĩnh viễn sẽ tha thứ cho anh.”

Nước mắt Lục Cảnh Hoài rơi xuống.

“Bây giờ anh đã biết rồi.”

“Vãn Đường, cho anh thêm một cơ hội.”

“Anh sẽ tự thú, công khai xin lỗi, giao cổ phần của tập đoàn Lục cho em.”

“Em bảo anh làm gì cũng được.”

Tạ Phùng Xuyên bước tới, dừng lại cách phía sau tôi một bước.

Anh không xen lời.

Lục Cảnh Hoài nhìn thấy anh, ánh mắt đau đớn.

“Em đã định ở bên anh ta rồi sao?”

Tôi nói:

“Không liên quan đến anh.”

Lục Cảnh Hoài đột nhiên bật cười.

Nụ cười còn khó coi hơn khóc.

“Cũng đúng.”

“Anh không còn tư cách để hỏi.”

Anh đặt chiếc nhẫn lên bậc đá ngoài cửa.

“Vậy anh để nó ở đây.”

“Em muốn vứt thì cứ vứt.”

Tôi nhìn quản gia.

“Vứt vào thùng rác.”

Quản gia lập tức mang đi.

Lục Cảnh Hoài nhìn chiếc nhẫn bị ném vào túi rác màu đen, cả người lảo đảo.

Tạ Phùng Xuyên đột nhiên lên tiếng:

“Anh Lục.”

“Anh nên đi rồi.”

Lục Cảnh Hoài nhìn anh.

“Anh sẽ đối xử tốt với cô ấy chứ?”

Tạ Phùng Xuyên bình thản nói:

“Anh là người không nên hỏi câu này nhất.”

Lục Cảnh Hoài không nói thêm.

Khi quay người rời đi, bóng lưng anh còng xuống.

Giống như chỉ trong một đêm đã già đi mười tuổi.

Một tháng sau, vụ án có kết quả.

Bố và mẹ kế tôi bị khởi tố vì làm giả giấy tờ và chiếm đoạt tài sản.

Thẩm Miểu Miểu không chịu phối hợp điều tra, còn lên mạng giả vờ đáng thương, nói rằng tôi dựa vào thế lực nhà họ Ôn để bắt nạt phụ nữ mang thai.

Cư dân mạng hỏi con cô ta ở đâu.

Cô ta không thể đưa ra.

Sau khi hồ sơ xét nghiệm của bệnh viện được công bố, cô ta hoàn toàn im miệng.

Lục Cảnh Hoài công khai xin lỗi.

Anh đứng trước ống kính, sắc mặt trắng bệch, nói từng câu từng chữ thừa nhận:

“Tôi đã làm tổn thương Ôn Vãn Đường.”

“Tôi lợi dụng sự tin tưởng của cô ấy, dung túng cho người khác làm nhục cô ấy.”

“Tôi sẵn sàng chịu toàn bộ trách nhiệm pháp lý.”

Phóng viên hỏi anh:

“Tổng giám đốc Lục, bây giờ ngài có hối hận không?”

Anh im lặng rất lâu.

“Hối hận.”

“Nhưng hối hận cũng vô dụng.”

Đoạn video ấy tôi chỉ xem một lần.

Xem xong liền tắt.

Ngoại hỏi tôi:

“Có mềm lòng không?”

Tôi lắc đầu.

“Không.”

“Chỉ cảm thấy bảy năm ấy giống như đã bị người ta đánh cắp.”

Ngoại xoa đầu tôi.

“Vậy thì giành lại những năm tháng sau này.”

Ngày căn nhà cũ được sửa sang xong, cây ngọc lan vừa hay nở hoa.

Tôi đặt ảnh của mẹ trở lại thư phòng.

Trong ảnh, mẹ còn rất trẻ.

Bà mặc váy trắng, đứng dưới cây ngọc lan trong căn nhà cũ.

Khi cười trông bà có vài phần giống tôi.

Tôi đặt chiếc máy ghi âm vào tủ kính.

Đó là lời làm chứng cuối cùng bà để lại cho thế giới này.

Cũng là sự trong sạch đã đến muộn hơn mười năm của bà.

Bên cạnh tủ kính đặt một tấm bảng gỗ.

Trên đó là những chữ do chính tay tôi viết.

【Nhà nhỏ Ôn Lan】

Cửa hàng đã bỏ trống nhiều năm bên cạnh căn nhà cũ được tôi sửa sang lại.

Không bán hoa, cũng không bán cà phê.

Nơi này chỉ tiếp đón những người phụ nữ bị bịa đặt, bị bạo hành, bị mắc kẹt trong một mối quan hệ thân mật.

Nhưng lại không biết mình nên đi đâu.

Họ có thể tới đây uống một cốc nước ấm.

Có thể gọi một cuộc điện thoại miễn phí.

Có thể tìm luật sư tư vấn, cũng có thể tạm thời trốn tránh một thời gian.

Ngày khai trương, Tạ Phùng Xuyên cũng tới.

Anh mang theo một bó ngọc lan trắng.

Đặt trước tủ kính.

“Dì Ôn, Vãn Đường đã bảo vệ được căn nhà.”

Tôi nhìn bó hoa ấy, hốc mắt nóng lên.

Rất lâu sau mới nhẹ giọng nói: