“Tôi nói thật với cô,” Liễu Thanh đè giọng xuống thấp hơn, “Pháp chế của công ty có xu hướng hợp tác với bọn họ. Công ty Đỉnh Thành này không phải công ty bình thường, đội ngũ luật sư đứng sau rất mạnh. Nền tảng của chúng tôi nhỏ, không hầu tòa nổi đâu.”
“Vậy nên các anh định khóa tôi.”
“Tôi đang cố gắng đấu tranh.” Anh ta nói rất nhanh, “Tôi đã xin lãnh đạo cho cô 24 giờ làm khoảng thời gian đệm, nhưng sau đó nếu thư luật sư chính thức được tống đạt, tôi thực sự không có cách nào giữ lại tài khoản cho cô được.”
24 giờ.
48 giờ mà hệ thống báo, trừ đi một ngày đã trôi qua, cũng vừa đúng 24 giờ.
Khớp nhau rồi.
“Được.” Tôi nói, “Cảm ơn anh đã cho tôi biết.”
“Cô Thẩm,” Liễu Thanh ngập ngừng, “Cô thực sự chưa từng làm những việc đó chứ? Ý tôi là những chuyện đồn trên mạng ấy.”
“Anh nghĩ sao?”
Anh ta im lặng hai giây.
“Tôi nghĩ cô là người tốt. Nhưng người tốt đôi khi cũng rước họa vào thân khi đụng phải người không nên đụng. Chú ý an toàn nhé.”
Cúp điện thoại, tôi ngồi trước bàn, mở bảng hệ thống ra, bắt đầu rà soát lại thông tin của Ngụy Đông Lai.
Lượng thông tin hệ thống cho rất hạn chế, muốn xem sâu thêm một tầng thì phải tốn thêm công đức. Nhưng có một vài thông tin then chốt thế này là đủ rồi.
Ngụy Đông Lai, 47 tuổi. Thân phận vỏ bọc là doanh nhân làm nghề xuất nhập khẩu. Thực chất, hắn nắm trong tay một chuỗi tội phạm vươn vòi qua bốn tỉnh. Buôn người chỉ là một mắt xích trong đó, còn có buôn lậu và giam giữ trái phép.
Tên buôn người bị bắt tối hôm kia chỉ là một quân cờ ở tầng bét nhất trên sợi xích này.
Tôi động vào quân cờ của hắn, hắn liền muốn lật luôn bàn cờ của tôi.
Thông tin then chốt nhất là một dòng do hệ thống đánh dấu: Trong vòng 3 tháng qua, Ngụy Đông Lai có hai lần giao dịch bất thường với một nhân sự cấp trung thuộc hệ thống Công an thành phố này.
Nghĩa là, hắn có người trong nội bộ cảnh sát.
Điều này giải thích được vì sao cái hot search “streamer tình nghi là đồng phạm” lại có thể trồi lên nhanh đến thế. Có người trong nội bộ tuồn “nguồn tin” ra để bảo kê tín nhiệm, công chúng tất nhiên sẽ tin.
Tôi tựa lưng vào ghế, nhắm mắt suy nghĩ một lát.
Đối đầu trực diện không được, tôi không có bất kỳ nguồn lực nào.
Phản kích bằng dư luận không xong, tôi không có tiếng nói.
Dùng thủ đoạn pháp lý càng không thể, hắn có cả đội ngũ luật sư còn tôi đến tiền thuê luật sư cũng không có.
Việc duy nhất tôi có thể làm, chính là việc tôi giỏi nhất.
Livestream.
Bày hết tội ác của hắn ra ánh sáng trên phòng live, trước mặt tất cả mọi người.
Nhưng không phải kiểu nói xong rồi chờ kết quả như hai lần trước. Lần này tôi cần phải thao tác chuẩn xác hơn.
Vì hai lần trước, sau khi tôi tung thông tin ra, khán giả tự phát báo cảnh sát, tự chia sẻ, tạo thành sức ép xã hội.
Lần này đối thủ có ô dù bảo kê. Những cuộc gọi báo án thông thường có thể sẽ bị nội bộ đè xuống.
Tôi cần phải gửi thông tin đến tận tay đúng người.
Không phải là một cảnh sát bất kỳ, mà là người vượt ngoài tầm với của cái ô dù bảo kê kia.
Tôi mở điện thoại, lướt đến hộp thoại của “Lão Lục Thích Câu Cá”.
“10 giờ tối nay, tôi mở live. Nội dung rất lớn. Nếu anh thực sự là người ngồi ở vị trí đó, hãy dẫn người của anh vào xem.”
Gửi đi.
Dòng tin nhắn này là một ván cược.
Tôi cược rằng người này là cảnh sát. Tôi cược rằng cấp bậc của anh ta cao hơn cái ô dù của Ngụy Đông Lai.
Nếu tôi cược thua, đêm nay sẽ là lần cuối cùng tôi livestream.
Năm phút sau khi tin nhắn gửi đi, bên kia trả lời lại hai chữ.
“Đã nhận.”
06
10 giờ tối.
Tôi không bật camera.
Trên màn hình chỉ là một màu đen kịt cùng với giọng nói của tôi.
“Hôm nay không lộ mặt,” tôi nói vào micro, “Vì nội dung hôm nay khá đặc biệt. Tôi nói xong có thể sẽ bị khóa kênh, cũng có thể bị bế đi luôn, khó nói lắm. Nên tranh thủ lúc còn nói được, tôi sẽ nói hết những gì cần nói.”
Số người xem bắt đầu tăng lên từ những khán giả cũ của lần trước. 2.000, 5.000, 8.000.
Tin tức lan truyền rất nhanh, có người đang đi gọi thêm người bên ngoài vào.
Khung chat bay lả tả.
“Chủ kênh tính bỏ trốn đấy à?”
“Màn hình đen thui là sao? Có chuyện gì rồi?”
“Vụ tên buôn người hôm trước có diễn biến gì tiếp không?”
Tôi đợi 30 giây, để số người xem nhích lên mốc 10.000, rồi mới bắt đầu.
“Hôm kia tôi đã giúp cảnh sát chốt hạ một nghi phạm buôn bán trẻ em ngay trên live. Gã đó bị bắt ngay trong ngày, đứa bé được cứu. Nhưng gã không làm một mình, đằng sau gã là cả một đường dây tội phạm. Hôm nay, kẻ cầm đầu đường dây này bắt đầu ra tay với tôi rồi.”
Khung chat nổ tung.
“Ý gì? Có người trả thù chị á?”
“Là cái vụ hot search nói chị là đồng phạm đó hả?”
“Tôi đã bảo cái hot search đó có mùi mà!”
Tôi nói tiếp: “Kẻ đó tên là Ngụy Đông Lai. Ông chủ công ty Thương mại Đỉnh Thành. Sổ sách thì làm ăn xuất nhập khẩu, thực tế là buôn người, buôn lậu và giam giữ trái phép. Gã tài xế bị bắt hôm kia chỉ là thằng đàn em tép riu dưới trướng hắn. Đường dây này vắt ngang 4 tỉnh, hoạt động ít nhất 5 năm rồi.”
Khung chat đột ngột im bặt trong một tích tắc.
Sau đó bùng nổ còn dữ dội hơn trước.

