“Anh đi tắm một lát, lúc ra thì bọn họ hình như đánh nhau một trận, đồ đạc rơi lung tung đầy đất, ai nấy mặt mũi đều thối không chịu được.”

Tôi: “…”

“Đến khi anh đi ra, bọn họ đột nhiên đồng loạt nhìn về phía anh, ánh mắt người này còn rợn hơn người kia, chịu không nổi.”

Anh xoa da gà trên cánh tay: “Vẫn nên về nhà trốn một chút.”

“Em nói xem, bài đăng đó rốt cuộc có ý gì? Sao bọn họ lại có phản ứng như vậy?”

Anh tôi năm nay năm ba đại học, sắp ra ngoài thực tập rồi.

Cố nhịn thêm một thời gian nữa thôi.

Tôi lặng lẽ dùng máy tính bảng che mặt.

“Không biết, lòng đàn ông như kim đáy biển.”

“Đúng rồi.”

Anh tôi đưa cho tôi một chiếc bánh kem dâu nhỏ: “Anh vừa ra khỏi cổng trường, Ôn Tri Lâm đuổi theo bảo anh mang cho em, chắc là mua nhiều quá, nghĩ em là con gái có lẽ sẽ thích ăn.”

“Anh thấy tiệm này khá đắt, anh chuyển tiền cho cậu ấy, cậu ấy không nhận, còn nhìn anh cười như không cười, làm anh nổi da gà.”

“Lát nữa em thêm WeChat cậu ấy, tự chuyển tiền cho cậu ấy đi, tiền anh chuyển lại cho em.”

“Ồ.”

Tôi chậm rãi đáp một tiếng, nhận lấy bánh.

Mở WeChat.

Mới thấy tin nhắn hai tiếng trước.

Hạ Chiêu hỏi tôi, ngày mai có muốn đi ăn cơm cùng không.

Anh thẳng thắn nói.

【Ăn cơm xong, chúng ta đi thuê phòng nhé?】

Có lẽ thấy tôi lâu không trả lời.

Anh hơi nóng nảy.

【Em không lấy đi thân thể của anh, anh không có cảm giác an toàn lắm…】

【Vợ ơi, cầu xin em.】

Ngay sau đó là một tấm ảnh cơ bụng khiến máu huyết sôi trào.

Đúng là…

Quá không biết xấu hổ!

Phụ nữ đứng đắn như chúng ta sao có thể chịu nổi kiểu cám dỗ này?

Tôi bịt mũi.

Gương mặt nặng nề bấm lưu ảnh.

13

Anh tôi mới ở nhà được một ngày.

Lại tung ta tung tăng chạy về trường.

Tiêu Văn đã xóa bài gốc.

Tôi có theo dõi anh ta, thấy anh ta lại mở bài mới.

【Hình như bị bạn cùng phòng phát hiện rồi.】

【Lần này tôi chặn hết bọn họ, hừ.】

【Quên nói, tên bạn cùng phòng hèn nhất kia đã sống chung với bạn gái cũ của tôi rồi, sợ đến mức tôi vội gọi cậu ta về, nói chơi game thiếu cậu ta không được, cậu ta cũng ngu thật, vừa nghe vậy lập tức chạy về.】

Khu bình luận nhao nhao khuyên anh ta:

【Anh em đừng tiếp tục âm thầm nhìn trộm nữa.】

【Rõ ràng cậu hết cơ hội rồi, trong mắt bạn gái cũ của cậu chỉ có bạn cùng phòng của cậu.】

Anh ta trả lời:

【Các cậu không biết cậu ta không biết xấu hổ thế nào đâu, bạn gái cũ của tôi đối xử tốt với cậu ta như vậy, trong lòng cậu ta vẫn chứa người phụ nữ khác, không hề tôn trọng bạn gái cũ của tôi, sai cô ấy như sai chó.】

Hướng gió khu bình luận lập tức nghiêng hẳn về một bên.

Bạn chết còn hơn tôi chết.

May mà người bị mắng là Cố Dư.

Nghĩ tới dáng vẻ bình thường anh sai tôi ở nhà, tôi cũng lặng lẽ bấm thích.

Câu này nói đúng thật.

Tiêu Văn tiếp tục nói:

【Các cậu biết không? Bạn gái cũ của tôi rất đáng yêu, từ sợi tóc đến ngón chân đều mọc đúng gu thẩm mỹ của tôi, trời sinh nên ở bên tôi, đơn giản chính là người vợ trời cao đo ni đóng giày cho tôi.】

Có người để lại bình luận bên dưới.

【Có ảnh không? Tôi cũng muốn biết.】

Tiêu Văn:

【Không có.】

【Dám biết thì cậu chết chắc.】

14

Gần đến Tết Đoan Ngọ.

Bố mẹ bận công việc, tôi hẹn với anh tôi cùng đến thành phố nơi họ làm việc, cả nhà ăn một bữa cơm.

Hôm đó không có tiết.

Tôi đến cổng trường anh đợi trước.

Buổi chiều người qua kẻ lại, anh tôi đút hai tay vào túi, chậm rãi đi ra.

“Em tự đặt vé đi.”

Tôi ngẩn ra: “Tại sao? Em đã nói với bố mẹ rồi.”

Anh tôi đắc ý nhướng mày.

“Cơ hội kiểu này sau này còn nhiều mà, khó khăn lắm Tiểu Vân mới đồng ý đi hẹn hò với anh vào Tết Đoan Ngọ, trước tình yêu, em hiểu chứ?”

Tiểu Vân là bạn gái cũ của anh tôi.

Sau khi anh kiên trì không ngừng níu kéo và giả vờ u sầu.

Vậy mà thật sự làm người ta cảm động rồi?

Về chuyện này tôi cũng không có ý kiến gì, thậm chí còn có một tia cảm động.

Cố Dư ngày nào cũng phát điên trong vòng bạn bè, là người thì đều chịu không nổi.

Chị Tiểu Vân thật sự quá vĩ đại!

Tôi gật đầu.

Vừa định nói được.

Bỗng truyền đến một giọng nói châm chọc.

“Cố Dư, chuyện quan trọng như gặp phụ huynh, cậu còn muốn vì cô gái khác mà bỏ rơi cô ấy?”

Cách đó không xa.

Tiêu Văn khoanh tay đi tới, khóe môi ngậm nụ cười lạnh.

Mái tóc bạc kia dưới ánh mặt trời lấp lánh rực rỡ, hơi chói mắt.

Anh tôi nghĩ một lát, cảm thấy cũng có lý.

“Lật lọng đúng là anh không tốt, chuyển cho em chút tiền bồi thường nhé, hai trăm đủ không?”

Tôi lập tức mày mắt cong cong: “Cảm ơn anh trai!”

“Hai trăm tệ cũng đáng để em gọi cậu ta là anh trai?”

Tiêu Văn kinh ngạc, đôi chân dài bước đến trước mặt tôi.

Anh ta hận sắt không thành thép nói với tôi: “Tri Hạ, em cam tâm cứ mãi trả giá vì loại người này sao?”

Lại quay đầu, vô cùng khinh thường quét mắt nhìn anh tôi đang ngơ ngác.

“Loại chó ngu này căn bản không đáng để em thích!”

Anh tôi chần chừ lên tiếng.

“Cậu đang nói tôi đúng không? Tiêu Văn, cậu nói vậy là có ý gì?”

“Ý là nhìn cậu không vừa mắt!”

Tiêu Văn đấm một cú qua.

“Hít——Ặc!”

Nhìn thấy anh tôi không kịp phòng bị bị đánh.

Tôi giật nảy mình.

Muộn màng chạy qua can ngăn: “Khoan đã, dừng tay!”