Người quấy rối tôi chắc chắn là người trong ký túc xá của anh.
Rốt cuộc là ai?!
Tôi lưu ảnh chụp chung ký túc xá của bọn họ lại.
Gửi cho chú khách hàng, căng thẳng hỏi:
【Chú, người nào là người năm đó kéo chú chơi game?】
Chú ấy như bị đãng trí:
【Ôi chao, thật sự không nhớ rõ.】
【Mấy phương thức liên lạc đó đã chặn rồi xóa từ lâu.】
【Huống chi trong mắt chú chỉ có game.】
Tôi chỉ có thể đi theo đường đó.
Lén đăng nhập tài khoản game của anh tôi, lần lượt chụp màn hình trang chủ game của từng người trong ký túc xá bọn họ.
Vừa gửi tấm đầu tiên.
Chú ấy lập tức chắc nịch:
【Đúng đúng đúng, chính là cậu ta!】
Tôi nhìn kỹ.
Hạ Chiêu?
Không phải anh tôi nói anh ta có bạn gái rồi sao?
Thấy tôi nửa ngày không trả lời.
Có lẽ anh tôi đoán ra trong lòng tôi có quỷ.
Lập tức gọi video tới, giận không kìm được:
“Hàn Tri Hạ, có phải em rải tin đồn gì về anh không?”
“Em không có!”
“Không có thì sao mặt em chột dạ thế?!”
Tôi lau mồ hôi trên trán: “Em nóng.”
Anh nói chưa được mấy câu thì bị người ta gọi ra ngoài.
Tôi bĩu môi, vừa định cúp điện thoại.
Lại nghe thấy trong ký túc của bọn họ có người nói chuyện.
“Cố Dư lại gọi điện với cô ta à?”
“Ừ, hèn thật.”
Tôi dựng tai nghe lén.
Nắm đấm không nhịn được lặng lẽ siết chặt.
Đám thiên long nhân đáng chết này.
Trước mặt thì giả vờ tốt đẹp thế, sau lưng lại lén nói xấu tôi!
“Cũng không biết thích cô ta ở điểm nào? Hừ.”
“Cậu quan tâm lắm à?”
“Phải, cô ấy rất giống một người tôi quen.”
Tôi khựng lại.
Cẩn thận nhận ra, câu này đúng là Hạ Chiêu nói.
“Ha, thôi đi, người ta có quen cậu đâu.”
Giọng Hạ Chiêu trầm xuống: “Vậy hai người thì sao? Tại sao hôm đó…”
Đang nói, anh tôi quay lại.
Bên kia như thể bị bấm nút tắt tiếng, tất cả âm thanh lập tức biến mất.
Tối hôm đó tôi mất ngủ.
Vắt óc suy nghĩ, không hiểu Hạ Chiêu rõ ràng đã có bạn gái, tại sao còn đến quấy rối tôi.
Lẽ nào đây là một cách trả thù của anh ta?
Nghĩ kỹ thấy sợ…
Nghĩ qua loa cũng sợ…
Tôi càng nghĩ càng dựng tóc gáy, vội hỏi anh tôi xin phương thức liên lạc của Hạ Chiêu.
Ban đầu anh tôi còn không muốn cho, kéo dài mặt:
“Người ta có người yêu rồi, em cần WeChat của cậu ấy làm gì?”
Câu này khiến một trận động tĩnh nhỏ nổi lên.
Ba người còn lại nhìn qua.
Tiêu Văn vừa lau mái tóc ướt sũng, vừa như vô tình hỏi: “Muốn WeChat của ai?”
“Hàn Tri Hạ muốn WeChat của Hạ Chiêu.”
Anh tôi quay sang hỏi Hạ Chiêu: “Chuyện này cậu đồng ý được không? Tôi chắc chắn sẽ không——”
“Cho.”
Anh ta đồng ý rất nhanh.
Tiêu Văn và Ôn Tri Lâm bỗng liếc nhìn nhau.
09
Vừa kết bạn xong, tôi lập tức hẹn Hạ Chiêu gặp mặt.
Nhìn nam sinh đối diện.
Ánh nắng bên cửa sổ rơi xuống, chiếu lên vẻ mặt nghiêm túc của anh, nốt ruồi lệ nơi đuôi mắt càng đặc biệt chọc người.
Hoàn toàn không liên tưởng nổi với tên biến thái quấy rối tôi kia.
Anh lại gọi thêm một phần bánh nhỏ, tốt tính hỏi tôi: “Hôm nay sao lại nhớ tới tìm anh?”
Tôi nhấp một ngụm cà phê nhỏ.
Lấy hết can đảm, giải thích đầu đuôi câu chuyện cho anh.
Hạ Chiêu nghiêm túc nghe xong, mắt vẫn luôn nhìn chằm chằm tôi.
Phản ứng của anh bình tĩnh đến đáng sợ.
Tôi cẩn thận nói: “Tôi xin lỗi anh, lừa tình cảm của anh là chúng tôi không đúng, nhưng bây giờ anh cũng có bạn gái rồi, có phải…”
“Em đang nói gì vậy?”
Anh khẽ cười một tiếng.
Nghiêng đầu: “Bạn gái của anh chẳng phải chính là em sao?”
Tôi tưởng mình nghe nhầm, khẽ mở to mắt.
“Hả?”
“Anh chỉ biết người trên mạng chia sẻ ảnh sinh hoạt hằng ngày với anh là em, cũng là em mỗi ngày báo cáo với anh đã ăn gì, đã làm gì.”
“Bạn trai bạn gái chẳng phải chính là như vậy sao?”
“Hơn nữa, anh đồng ý chia tay với em lúc nào?”
Hạ Chiêu đứng dậy đi tới, ngồi sát bên cạnh tôi.
Gần đến mức tôi có thể ngửi được mùi sữa tắm nhàn nhạt trên người anh, đôi mắt xinh đẹp của anh phản chiếu vẻ ngẩn ngơ của tôi.
Anh ghé tới cắn tai.
Lòng bàn tay phủ lên mu bàn tay tôi, hơi thở của cả người bao trùm xuống.
“Chơi đủ chưa, cô lừa đảo nhỏ?”
Tôi nào từng thấy thủ đoạn kiểu này.
Căng thẳng nuốt nước miếng.
Ấp úng nửa ngày, chỉ đành nhặt những chuyện đạo đức thấp kém của anh ra tố cáo:
“Vậy… vậy anh cũng không thể mỗi ngày gửi tin nhắn quấy rối tôi, còn lén hôn tôi, chẳng tôn trọng tôi chút nào, khiến tôi đặc biệt thất vọng về anh.”
Ý cười thành thạo của anh từng chút một chìm xuống.
“Mỗi ngày quấy rối em? Hôn em?”
“Bị em chặn hai lần, anh sợ em giận, sau đó không gửi tin cho em nữa.”
“Còn lén hôn em?”
Vẻ mặt Hạ Chiêu hoàn toàn lạnh xuống: “Anh không thành công, không phải anh.”
Trong sự im lặng đông cứng.
Lúc này tôi nhận được tin nhắn của chú.
【Em gái, quên nói với em.】
【Hình như chú đã dùng ảnh của em yêu qua mạng với ba người.】
10
Trên đường về.
Tôi lướt thấy một bài đăng cùng thành phố: 【Bạn cùng phòng toàn là đồ hèn thì phải làm sao?】
Chủ bài rất cá tính.
Từng chữ sắc bén, cả màn hình đều là lời xả giận bất mãn với bạn cùng phòng:
Bạn cùng phòng thứ nhất, tâm tư không trong sạch, lúc uống rượu sẽ nhân cơ hội bắt chuyện với cô gái khác, hèn.

