Ngay khoảnh khắc câu đó vang lên, biểu cảm trên mặt Chu Tiểu Xuyên lập tức chuyển thành mừng rỡ.

Cậu ta bất chấp tất cả, nắm lấy tay tôi, rồi quỳ một gối trước mặt mọi người.

“Kết quả ra rồi! Bây giờ cậu không nghi ngờ nữa chứ?”

“Tô Mạt, chúng ta kết hôn đi. Đứa bé sinh ra, tớ nuôi. Tớ bảo đảm sẽ xem nó như con ruột.”

Vừa nói xong, xung quanh lập tức vang lên tiếng xì xào.

“Bình thường nhìn trong sáng vậy mà sau lưng lại sống buông thả thế à, đúng là tương phản ghê.”

“Biết đâu chơi bời quá đà, đến bố đứa bé là ai cũng không tìm ra!”

“Vừa rồi chẳng phải còn thề thốt nói mình không có thai sao? Hóa ra là sĩ diện, vịt chết còn cứng mỏ.”

Mấy người nói những lời này không phải những bạn thân với tôi. Lúc này mỗi người một câu, gần như muốn đóng đinh tôi lên cột nhục nhã.

Chu Tiểu Xuyên vô cùng đắc ý. Cậu ta vẫn quỳ trên đất, giọng đầy chính nghĩa: “Cậu yên tâm. Dù bố ruột đứa bé là ai, tớ cũng sẽ cưới cậu. Đợi tớ tốt nghiệp, tớ sẽ cố gắng kiếm tiền, cho cậu và con một mái ấm.”

【Cảm động quá. Cười thì cười chuyện thôi chứ không cười người. Chu Tiểu Xuyên đúng là đàn ông đích thực!】

【Đánh chết hoa khôi cô ta cũng không ngờ uống một chai nước khoáng là có thai, hahaha.】

【Vừa rồi chẳng phải kiêu lắm sao? Giờ bị vả mặt rồi chứ? Nếu là tôi, lúc nãy tôi đã cược ác hơn. Tôi nhất định bắt hoa khôi quỳ xuống liếm giày cho tôi!】

【Thật ra tôi thấy hoa khôi cũng chỉ là kiểu ngạo kiều thôi. Đừng quên nước thần còn có một tác dụng nữa, là khiến người uống yêu Chu Tiểu Xuyên. Hoa khôi làm vậy chắc chắn là muốn thu hút sự chú ý của Chu Tiểu Xuyên.】

Đến lúc này, tôi cuối cùng không nhịn được nữa. Tôi giơ tay tát thẳng vào mặt Chu Tiểu Xuyên.

Sau đó tôi từ trên cao nhìn xuống cậu ta: “Chu Tiểu Xuyên, tôi nói rõ ở đây. Dù tôi có thai thật, cũng không đến lượt cậu đứng ra đổ vỏ. Hai chúng ta không có bất kỳ quan hệ gì.”

“Bác sĩ đã nói là cậu có thai rồi mà. Tô Mạt, đừng làm loạn nữa. Vừa rồi chúng ta đã cược rồi, cậu có thai thì phải làm bạn gái tớ. Bây giờ chúng ta là người yêu.” Chu Tiểu Xuyên sờ mặt, giọng nói còn đầy tự hào.

Tôi trợn mắt, chỉ về phía cách đó không xa: “Cậu nhìn cho rõ đi. Kết quả của họ là cái gì?”

Tất cả những người vây xem đều nhìn về phía tiếng nói truyền đến. Trước mắt họ là một nam sinh sắc mặt trắng bệch, cầm que thử quỳ trên đất.

Cậu ta gào khóc: “Phải làm sao đây? Tôi mới hai mươi tuổi! Tôi không muốn chết! Tại sao, tại sao lại là tôi!”

Sau khi biết kết quả xét nghiệm của cậu ta là dương tính, mọi người xung quanh tự động lùi ra xa hai mét.

Cùng lúc đó, mọi người đều nhớ ra hôm nay họ đến xét nghiệm máu vì chuyện gì.

Trên mặt Chu Tiểu Xuyên lóe lên một chút kinh ngạc, nhưng nhanh chóng bị cậu ta đè xuống: “Thì sao? Báo cáo của cậu cũng sắp ra rồi. Dù thế nào, kết quả cũng sẽ không thay đổi.”

Cậu ta vừa dứt lời, báo cáo của tôi cũng ra.

Khi nhìn thấy tất cả chỉ số trên báo cáo của tôi đều bình thường, Chu Tiểu Xuyên ngây người. Cậu ta giật lấy bản báo cáo trong tay tôi.

“Sao có thể? Không thể nào! Rõ ràng cậu đã có thai, tôi đã xác nhận rồi, hơn nữa còn sắp bốn tháng!”

Tôi không khách sáo giật lại báo cáo của mình: “Chu Tiểu Xuyên, rảnh thì đi khám não đi. Tôi đi chụp CT đây.”

Nói xong, tôi xoay người rời đi rất ngầu, không thèm nhìn Chu Tiểu Xuyên và mấy dòng bình luận sau lưng cậu ta nữa.

Đợi tôi chụp CT xong đi ra, Chu Tiểu Xuyên vẫn đứng đó, miệng không ngừng lẩm bẩm gì đó.

Bình luận vẫn cuộn rất nhanh.

【Không thể nào? Rõ ràng hệ thống đã xác nhận đi xác nhận lại, mục tiêu ràng buộc đã uống nước khoáng, hơn nữa còn mang thai bốn tháng rồi mà.】

【Chẳng lẽ hoa khôi biết rõ mình có thai, nhưng sợ mất mặt trước mọi người nên mua chuộc bác sĩ?】

【Vãi, đúng là tâm cơ nữ! Đoạn này có tua nhanh được không? Tôi muốn xem Chu Tiểu Xuyên quen nữ chính tiếp theo!】

Tôi đang định rời khỏi trung tâm kiểm tra sức khỏe thì Chu Tiểu Xuyên lại đuổi theo.

Cậu ta nhìn tôi chằm chằm: “Tớ biết cậu sĩ diện, nên trước mặt nhiều người không muốn thừa nhận mình có thai. Chuyện hôm nay khiến tớ rất thất vọng. Nhưng nể tình cậu đang mang thai, tớ sẽ cho cậu thêm một cơ hội. Khi cậu không tìm được bố đứa bé, tớ sẽ thay tên đàn ông tệ bạc đó chăm sóc cậu và con.”

Nói xong, cậu ta quay người rời đi, chỉ để lại một đống bình luận khen cậu ta là chiến thần tình yêu thuần khiết, là người đàn ông tốt cuối cùng còn sót lại trên đời.

Nhưng cậu ta chưa đi được mấy bước đã đâm phải một người đàn ông bụng to bên đường.

Người đàn ông há miệng định chửi, nhưng vừa thấy là Chu Tiểu Xuyên, ánh mắt lập tức thay đổi.

Gã nhìn Chu Tiểu Xuyên, trong mắt đầy khao khát không che giấu được.

“Cậu đâm vào tôi.” Người đàn ông nắm tay Chu Tiểu Xuyên, nói lớn.

Chu Tiểu Xuyên vốn đã bực, nên trực tiếp hất tay ra: “Xin lỗi, được chưa?”

Nhưng người đàn ông không chịu buông. Gã bước tới, bắt lấy Chu Tiểu Xuyên, rồi ôm chặt cậu ta: “Cậu đâm vào tôi, cậu phải chịu trách nhiệm với tôi!”

Giọng gã rất lớn. Lúc này bên đường còn có rất nhiều sinh viên vừa kiểm tra sức khỏe xong chưa rời đi, tất cả đều quay sang nhìn.