Anh ta không biết Tô Mạn đã gửi cho tôi giấy kết hôn thật, giấy khai sinh của đứa trẻ và cả ảnh bọn họ lên giường với nhau.
Nhưng điều đó cũng chẳng thay đổi được gì.
Chữ trên giấy kết hôn là chính tay anh ta ký, đứa trẻ là chính mắt anh ta nhìn nó chào đời.
Tôi còn có thể giải thích với ai?
Chứng minh với người đã phản bội tôi rằng tôi không phản bội anh ta sao?
Trong tay tôi đương nhiên có ảnh chụp chung suốt tám năm, hợp đồng thuê nhà và lịch sử trò chuyện.
Nhưng những thứ đó chỉ có thể chứng minh trước đây chúng tôi từng ở bên nhau, không thể chứng minh tôi không biết sau này anh ta đã kết hôn.
Chỉ cần Chu Hành nói một câu “đã chia tay từ lâu”, tất cả ảnh cũ đều có thể biến thành bằng chứng tôi bám lấy anh ta.
Người duy nhất có thể chứng minh tôi không biết chuyện, lúc này đang ôm con của anh ta và Tô Mạn, đứng bên giường bệnh ép tôi nhận sai.
Tôi có giải thích thì sao chứ?
Buổi chiều, người mua xe cũ đến bệnh viện xem xe. Chiếc xe của tôi đã mua được năm năm, cửa xe còn có một vết xước do lần Chu Hành lùi xe quệt phải, cuối cùng chỉ bán được hai trăm bốn mươi nghìn.
Người mua vừa đi, phòng nhân sự công ty gọi tới.
“Thẩm Niệm, video của cô gây ảnh hưởng quá lớn, công ty quyết định tạm đình chỉ công việc của cô.”
“Thế lương tháng này thì sao?”
“Phải đợi kết quả điều tra. Cô xử lý chuyện cá nhân trước đi.”
Nói xong cô ta cúp máy.
Trong tài khoản chuẩn bị cho việc kết hôn chỉ còn bảy mươi tám nghìn.
Số tiền gửi vào từ sáu năm trước, phần lớn đã được dùng để bù chi phí chăm sóc bà và trả khoản vay một trăm hai mươi nghìn kia. Tôi vẫn định chờ tiền thưởng rồi bù lại nên chưa từng nói với Chu Hành.
Tiền bán xe cộng tiền tiết kiệm tổng cộng ba trăm mười tám nghìn.
Còn thiếu sáu mươi nghìn mới đủ ba trăm bảy mươi tám nghìn, tám nghìn sáu tiền viện phí cũng chưa biết lấy đâu ra.
Trước tiên tôi gọi cho một đồng nghiệp trước đây khá thân.
Cô ấy bắt máy rất nhanh, nhưng nghe tôi nói muốn vay tiền thì im lặng.
“Thẩm Niệm, không phải tôi không muốn giúp cô.”
“Video của cô bây giờ ở khắp nơi. Chồng tôi cũng xem thấy rồi, anh ấy không cho tôi qua lại với cô.”
“Tôi sẽ viết giấy vay nợ.”
“Thật sự không phải chuyện giấy vay nợ. Sao cô lại biến mình thành thế này?”
Điện thoại bị ngắt.
Tôi lại nhắn tin cho bảy người trong danh bạ.
Ba người không trả lời, hai người nói đang kẹt tiền, còn một người hỏi thẳng:
【Cô vay tiền để bồi thường cho vợ người ta phải không?】
Tôi còn chưa nghĩ ra nên trả lời thế nào, cô ấy lại gửi thêm:
【Loại tiền này tôi không dám cho vay, xui xẻo lắm.】
Người cuối cùng chuyển cho tôi hai trăm, phần ghi chú viết: Không cần trả, sau này đừng liên lạc nữa.
Tôi chuyển trả nguyên số tiền.
Cuộc điện thoại thứ hai, tôi gọi cho dì.
Dì là chị gái duy nhất của mẹ.
Tôi còn chưa nói xong, dì đã mắng: “Lúc mẹ mày chết giao mày cho tao, không phải để mày đi làm kẻ thứ ba!”
“Dì, cháu không…”
Lời đến miệng, tôi lại dừng.
Dì càng tức giận: “Chính mày còn công khai nhận rồi, giờ còn muốn lừa tao?”
“Mẹ mày cả đời coi trọng thể diện nhất. Nếu nó biết mày làm chuyện này, ở dưới đất cũng không nhắm mắt được.”
Tôi cầm điện thoại, rất lâu không nói được gì.
Cuối cùng dì vẫn không cho tôi vay tiền.
Dì bảo sau này đừng liên lạc nữa, tránh để nhà chồng của em họ biết chuyện.
Cúp máy, tôi mở tài khoản của mình.
Dưới video xin lỗi đã có mấy nghìn bình luận.
Có người lần theo trang cá nhân tìm được ảnh mẹ tôi rồi để lại bình luận:
【Dì ơi, con gái dì cướp chồng người khác, dì có biết không?】
【Bảo sao không có ai dạy.】
【Làm mẹ mà nhìn thấy chắc cũng tức đến sống lại.】
Tôi chuyển bài đăng đó sang chế độ chỉ mình tôi xem.
Chưa đầy một phút, Tô Mạn đã gửi tin nhắn:
【Trong thỏa thuận hòa giải có ghi, video xin lỗi và những nội dung liên quan không được xóa trong vòng một tháng.】
【Cô dám ẩn, tôi sẽ tiếp tục kiện.】
Tôi nhìn màn hình rất lâu, cuối cùng chỉ có thể công khai lại.
Mẹ để lại cho tôi một chiếc vòng tay vàng.
Khi còn sống bà không nỡ đeo, luôn nói đợi lúc tôi kết hôn sẽ cho tôi thêm chút của hồi môn.
Tôi thuê người mang nó đến tiệm cầm đồ, đổi được ba mươi bốn nghìn.
Số tiền còn thiếu, tôi rút từ thẻ tín dụng.
Trang rút tiền mặt hiện cảnh báo lãi suất, tôi bấm xác nhận ngay.
Từng khoản tiền trong tài khoản, tôi đều nhớ ban đầu dự định dùng vào việc gì: tiệc cưới, váy cưới, tiền đặt cọc mua nhà cưới, và năm đầu tiên sau khi con chào đời.
Cuối cùng, ngay cả chiếc vòng tay của mẹ cũng được đem ra để bồi thường cho vợ anh ta.
Sáu giờ chiều, tôi chuyển ba trăm bảy mươi tám nghìn cho Tô Mạn.
Cô ta nhanh chóng gửi lại ảnh chụp màn hình đã nhận tiền.
【Còn thiếu một lời xin lỗi công khai.】
Tôi làm theo mẫu cô ta gửi, đăng lên trang cá nhân.
【Tôi, Thẩm Niệm, thừa nhận đã chen chân vào quan hệ hôn nhân giữa Chu Hành và Tô Mạn, gây tổn thương cho Tô Mạn và gia đình cô ấy. Hiện tôi đã bồi thường những tổn thất liên quan, từ nay sẽ không liên lạc với Chu Hành nữa.】
Bài đăng vừa xuất hiện, bình luận lập tức nhảy lên.

