Giường bên cạnh, Trần Kiều khá hơn một chút, còn nói được, nhưng từ cổ trở xuống đã mất cảm giác.

Thấy tôi bước vào, ánh mắt Trần Kiều điên cuồng. Chị ta cố xoay cổ, phát ra tiếng chửi khàn đặc.

“Trương Hiểu Yến, con khốn này, cô còn dám đến! Cô hại tôi thành ra thế này, tôi làm ma cũng không tha cho cô!”

Tôi không để ý tới chị ta, nắm tay con gái đi đến trước giường mẹ chồng.

Đôi mắt đục ngầu của mẹ chồng nhìn chằm chằm tôi, cả người co giật, miệng phát ra âm thanh kỳ quặc.

Bà ta muốn giơ tay đánh tôi, nhưng bàn tay khô quắt chỉ yếu ớt co giật hai cái trên ga giường.

Tôi cúi xuống nhìn bà ta.

“Bà già, lâu rồi không gặp. Chẳng phải bà luôn muốn có cháu trai mập mạp à? Tiếc thật, đứa con trai cưng Trần Vĩ của bà vì cố ý gây thương tích và tống tiền đã bị kết án mười năm. Ở trong đó nó cư xử không tốt lắm đâu. Nghe nói thường được bạn tù ‘chăm sóc’, vết thương cũ ở chân tái phát, bây giờ đi đường cũng không vững.”

Mắt mẹ chồng trợn to, nước mắt chảy xuống, âm thanh trong cổ họng càng lúc càng lớn.

Tôi đứng thẳng dậy, lắc đầu.

“Bà nhìn nhà các người bây giờ đi. Một người ngồi tù, một người liệt, một người bán thân bất toại. Trước đây bà nói con gái tôi là đồ vô dụng, không xứng đeo khóa vàng. Còn bây giờ thì sao? Nhà họ Trần các người mới thật sự tuyệt hậu.”

Trần Kiều ở bên cạnh tuyệt vọng khóc gào.

“Hiểu Yến, tôi xin cô, đổi hộ lý khác cho tôi đi. Hộ lý bây giờ ngày nào cũng ngược đãi tôi, cho tôi ăn cơm thiu. Tôi không muốn sống nữa!”

Tôi liếc chị ta một cái.

“Đó là hộ lý tôi cẩn thận chọn theo đúng tiêu chuẩn nhà họ Trần các người đấy. Các người cứ ở đây hành hạ lẫn nhau, sống lâu trăm tuổi nhé.”

Tôi không nhìn thêm nữa, bế con gái rời khỏi phòng bệnh.

Phía sau truyền đến tiếng khóc gào của Trần Kiều và tiếng ú ớ của mẹ chồng.

Tất cả chuyện đó không còn liên quan đến tôi.

Bước ra khỏi cổng viện dưỡng lão, gió nhẹ thổi lên mặt.

Con gái ôm cổ tôi, giọng non nớt gọi:

“Mẹ.”

Tim tôi lập tức mềm nhũn. Tôi hôn con bé một cái.

“Ừ, mẹ đây.”

Một năm qua, công ty của tôi nhận được vốn đầu tư, quy mô mở rộng gấp đôi.

Tôi dùng chính đôi tay mình để tạo cho con gái một cuộc sống ổn định.

Những người từng cố kéo tôi xuống bùn lầy cuối cùng đều nhận lấy kết cục xứng đáng.

Tôi sẽ dẫn con gái bước thật vững dưới ánh mặt trời.

Đi về phía cuộc đời rực rỡ thuộc về mẹ con tôi.

Hết.