Thẩm Ngọc Từ tiếp tục gửi:

“Ban đầu tôi coi trọng cô vì cảm thấy cô không nông nổi.”

“Không ngờ cô lại giả vờ giỏi đến vậy.”

“Ở tiệc đính hôn thì tỏ thái độ với tôi, bây giờ còn kéo cư dân mạng xét xử nhà họ Phó.”

“Lâm Kiến Nguyệt, nhà họ Phó không phải nơi để cô ăn vạ.”

Tôi bật cười thành tiếng.

“Chẳng lẽ tôi nhận chút sính lễ đó còn phải mang ơn đội nghĩa?”

Bình luận bắt đầu hỏi:

“Rốt cuộc đã nhận bao nhiêu vậy? Đến giờ vẫn chưa nói con số.”

Thẩm Ngọc Từ gửi:

“Đừng giả vờ nữa, loại đào mỏ cầm tiền rồi còn không thỏa mãn.”

Cơn tức trong ngực tôi nghẹn lên tận cổ họng.

Tôi lập tức cầm tấm ảnh chụp màn hình chuyển khoản trong điện thoại lên phóng to cho mọi người xem.

“Thẩm Ngọc Từ, bà nói tôi là loại đào mỏ.”

“Được.”

“Vậy bây giờ tôi sẽ hỏi bà trước mặt tất cả mọi người trong phòng livestream.”

“Chỉ có 88 tệ, rốt cuộc tôi đào được cái gì?”

Câu này vừa dứt, bình luận khựng lại trong chớp mắt.

Tài khoản của Thẩm Ngọc Từ gửi tới ba dấu hỏi.

“???”

Ngay sau đó, lại là một dòng khác.

“Cái gì! 88 tệ! Tiền sính lễ tôi đưa không phải là 8 triệu 880 nghìn sao?”

Chương 4

Cả phòng livestream im lặng nửa giây, sau đó hoàn toàn nổ tung.

“Bao nhiêu? 8 triệu 880 nghìn?”

“Trời đất, chênh nhau một trăm nghìn lần?”

“Tiền đâu? Tiền đi đâu rồi?”

Ngoài cửa bỗng vang lên tiếng bước chân dồn dập.

Phó Cảnh Hòa ở bên ngoài đập cửa.

“Kiến Nguyệt! Mau mở cửa!”

Khi Thẩm Ngọc Từ lên tầng, sắc mặt rất khó coi.

Sau lưng bà còn có người nhà họ Phó.

Anh cả của Phó Cảnh Hòa là Phó Nghiên Châu cũng tới.

Tôi tắt livestream.

Thẩm Ngọc Từ nhìn chằm chằm đứa con trai út của mình:

“Nói rõ cho mẹ, tiền đâu?”

Phó Cảnh Hòa đứng bên cửa, sắc mặt trắng bệch.

Anh ta vẫn còn muốn cười.

“Mẹ, đều là hiểu lầm thôi.”

“Con vốn định sau nghi thức đính hôn sẽ chuyển bù.”

Thẩm Ngọc Từ nhìn chằm chằm anh ta.

“Mẹ hỏi con, 8 triệu 880 nghìn đâu?”

Phó Cảnh Hòa nói:

“Trong tài khoản của con.”

“Con sợ Kiến Nguyệt bỗng dưng cầm nhiều tiền như vậy sẽ không biết quản lý.”

Tôi suýt bật cười thành tiếng.

“Vậy nên lấy 88 tệ ra đuổi tôi?”

Thẩm Ngọc Từ nghiêm giọng:

“Đó là tiền sính lễ mẹ đưa cho con bé.”

“Không phải đưa cho con! Con không có quyền giữ hộ.”

Phó Cảnh Hòa lập tức quay sang tôi.

“Kiến Nguyệt, em nói một câu đi.”

“Chẳng phải em cũng từng nói sau khi kết hôn thì tiền để chung sao?”

Tôi hỏi ngược lại: “Tôi từng nói sao? Bây giờ tiền đâu?”

Phó Nghiên Châu lên tiếng:

“Tra dòng tiền.”

Phó Cảnh Hòa nhíu mày.

“Anh cả, đây là chuyện riêng của em và Kiến Nguyệt, anh xen vào làm gì?”

Phó Nghiên Châu nhìn anh ta.

“Thứ em động vào là sính lễ mẹ đưa.”

“Bây giờ lại liên quan đến danh tiếng nhà họ Phó.”

“Đã không còn là chuyện riêng nữa.”

Thẩm Ngọc Từ trực tiếp đưa điện thoại cho tài vụ của gia tộc.

“Tra.”

Vẻ mặt Phó Cảnh Hòa cuối cùng cũng nứt ra.

“Mẹ, mẹ không tin con?”

Thẩm Ngọc Từ cười lạnh.

“Vừa rồi chính vì mẹ quá tin con nên mới mất mặt trong phòng livestream.”

Tài vụ mở ghi chép chuyển khoản.

Ba ngày trước, Thẩm Ngọc Từ chuyển từ tài khoản cá nhân cho Phó Cảnh Hòa.

8.880.000,00.

Ghi chú: Sính lễ của Kiến Nguyệt, chuyển giao trong ngày.

Tôi nhìn chằm chằm chuỗi số 0 ấy, mắt đờ ra.

Phó Cảnh Hòa vẫn còn giãy giụa.

“Hạn mức ngân hàng.”

“Con định chuyển theo từng đợt.”

Phó Nghiên Châu hỏi:

“Vậy số tiền còn lại đâu?”

Tài vụ mở chi tiết.

Khoản đầu tiên, bốn triệu hai trăm nghìn, chuyển cho Hạ Vãn Kiều.

Ghi chú: Ổn định chỗ ở.

Khoản thứ hai, một triệu tám trăm tám mươi nghìn, tiền đặt cọc xe sang.

Người mua xe: Hạ Vãn Kiều.

Số tiền còn lại rải rác vào mấy tài khoản đầu tư tài chính của Phó Cảnh Hòa.

Cuối cùng chuyển cho tôi 88.

Phòng nghỉ im lặng như chết.

Tay Thẩm Ngọc Từ cầm điện thoại cũng run lên.

“Hạ Vãn Kiều là ai?”

Yết hầu Phó Cảnh Hòa chuyển động.

“Bạn.”

Tôi hỏi:

“Bạn bè mà cần anh lấy tiền sính lễ kết hôn đưa cô ta ổn định chỗ ở, mua xe sao?”

Sắc mặt anh ta trầm xuống.

“Lâm Kiến Nguyệt, em đừng nói móc nói mỉa.”

Tôi nhìn anh ta.

“Tôi nói móc nói mỉa?”

“Anh dùng tiền sính lễ để nuôi người phụ nữ khác, đưa cho tôi 88 tệ, kẹp ở giữa ăn cả hai đầu.”

“Phó Cảnh Hòa, anh thật sự không biết xấu hổ.”

Thẩm Ngọc Từ giơ tay, tát mạnh anh ta một cái.

Cái tát này đánh nát chút thể diện cuối cùng của Phó Cảnh Hòa.

Phó Cảnh Hòa ôm mặt, đáy mắt toàn là khiếp sợ.

Có lẽ từ nhỏ đến lớn, Thẩm Ngọc Từ chưa từng đánh anh ta, lại càng không phải trong dịp như hôm nay.

Chương 5

Phản ứng đầu tiên của anh ta vẫn là ngụy biện.

“Mẹ, Hạ Vãn Kiều trước đây từng giúp con, con chỉ bù đắp cho cô ấy thôi.”

Giọng Thẩm Ngọc Từ lạnh như băng.

“Dùng sính lễ của Lâm Kiến Nguyệt để bù đắp?”

Phó Cảnh Hòa lập tức nói:

“Số tiền này vốn dĩ là của nhà họ Phó.”

“Sau khi Kiến Nguyệt gả vào, chẳng phải vẫn là người một nhà sao?”

“Lấy ra xoay vòng trước một chút thì có vấn đề gì?”

Tôi gật đầu.

“Sính lễ của tôi, anh lấy đi nuôi Hạ Vãn Kiều.”

“Đưa cho tôi tám mươi tám tệ, lại nói sính lễ là phong kiến, bảo tôi đừng so đo.”

“Phó Cảnh Hòa, bàn tính trong lòng anh gõ vang thật đấy.”