“Giang Trĩ Dung, ta nhờ muội và Bùi Hoài Cẩn chăm sóc trưởng tỷ của muội, muội chăm sóc nàng ấy như vậy sao?”
Mẫu thân đứng bên cạnh nhìn ta, trong mắt dường như có chút không đành lòng.
Nhưng khi bắt gặp ánh mắt của ta, bà lại đỏ mắt quay mặt sang chỗ khác:
“Trĩ Dung…… chuyện trong yến thưởng hoa, thế tử đã kể rồi. Hôm nay bọn họ đúng là có hơi kích động, nhưng sao con có thể giúp người ngoài đối phó với trưởng tỷ của mình?”
Trước đây, vào lúc này ta luôn phải xin lỗi.
Nhưng hôm nay không hiểu vì sao, ta chẳng muốn nói gì cả.
Huynh trưởng nhìn ta rất lâu rồi cười lạnh.
“Từ nhỏ lòng đố kỵ của muội đã mạnh. Ngọc Nhuận thất lạc nhiều năm, ở bên ngoài không biết đã phải chịu bao nhiêu khổ sở, nay khó khăn lắm mới được trở về nhà.”
“Vậy mà cả ngày muội chỉ biết tranh giành tình cảm, không hề có chút tình nghĩa tỷ muội nào, đủ thấy tâm tính ngang bướng khó sửa.”
Nói đến cuối, giọng huynh trưởng hoàn toàn lạnh xuống:
“Quỳ ở đây. Quỳ đến khi nào nghĩ thông thì thôi.”
Ta quỳ ở tiền viện rất lâu.
Lâu đến tận khi trời tối, mưa càng lúc càng lớn, nền gạch xanh khiến hai chân ta mất hết cảm giác.
Cánh tay ban ngày bị trưởng tỷ nắm chặt cũng đau buốt từng cơn.
Chẳng hiểu vì sao, ta đột nhiên nhớ đến cây dù của Chu công tử.
5.
Từ khi ta bắt đầu nhớ được mọi chuyện, trưởng tỷ đã thất lạc.
Mẫu thân đau lòng đến tuyệt vọng, mắc bệnh nặng, trong phủ không ai được phép nhắc đến tên trưởng tỷ.
Bởi vậy, trước khi trưởng tỷ trở về phủ, ta không biết mình có một người tỷ tỷ.
Cũng không biết ban đầu Bùi Hoài Cẩn không phải vị hôn phu của ta.
Ta chỉ biết ta không thích màu hồng, nhưng mẫu thân luôn nói ta thích, còn sai nha hoàn đốt hết những bộ váy không phải màu hồng của ta.
Khi ta hỏi phụ thân và huynh trưởng, phụ thân chỉ trầm mặt thở dài, huynh trưởng lại đỏ mắt, dặn ta đừng làm mẫu thân đau lòng.
Ta không nghĩ nhiều, cứ thế ngoan ngoãn nghe lời suốt nhiều năm.
Sau này ta mới biết người thích màu hồng là trưởng tỷ khi còn nhỏ.
Ba năm trước, trưởng tỷ được tìm về.
Người nhà mừng rỡ như phát điên, vây quanh trưởng tỷ hỏi han ân cần, yêu thương nàng hết mực, muốn bù đắp toàn bộ sự áy náy tích tụ suốt mười năm.
Ta cũng thật lòng vui mừng.
Chỉ là sau đó, đồ vật trong nhà luôn do trưởng tỷ chọn trước, thứ còn lại mới đến lượt ta.
Khi ta và trưởng tỷ cùng bị bệnh, mẫu thân và huynh trưởng luôn đến thăm trưởng tỷ trước.
Trong cung ban xuống hai giỏ vải, trưởng tỷ nói mình chưa từng nhìn thấy, huynh trưởng liền mang toàn bộ vào viện của nàng ngay trong đêm.
Sau khi biết chuyện, ta có chút ấm ức nói rằng ta cũng chưa từng nhìn thấy vải.
Huynh trưởng lại đột nhiên nổi giận.
“Tỷ tỷ của muội đã ở bên ngoài nhiều năm như vậy, muội nhường nàng ấy một lần cũng không được sao?”
“Ta thấy muội càng ngày càng vô pháp vô thiên. Chẳng lẽ tất cả những thứ tốt trong nhà đều chỉ thuộc về một mình muội? Cút đến từ đường quỳ cho ta!”
Ta hoàn toàn sững sờ.
Quỳ suốt cả đêm, ta mất đi ý thức.
Khi tỉnh lại một mình trong phòng, ma ma nói người nhà đã ra ngoài du xuân.
Ta đột nhiên cảm thấy trong lòng có chút trống rỗng.
Sau đó, gần đến sinh thần của ta.
Huynh trưởng gửi thư hỏi ta và trưởng tỷ muốn trâm màu gì.
Trưởng tỷ trả lời màu hồng, ta trả lời màu xanh.
Nhưng vào ngày tiệc sinh thần, huynh trưởng nhờ người mang về hai cây trâm màu hồng.
Ta thất vọng muốn đi tìm Bùi Hoài Cẩn.
Vừa hay bắt gặp trưởng tỷ đỏ mắt vì hắn. Bùi thế tử gia luôn kiêu ngạo lần đầu tiên luống cuống, liên tục xuống giọng nhận lỗi.
Cuối cùng, hắn cũng dỗ được trưởng tỷ vui vẻ.
Sau đó, Bùi Hoài Cẩn nói hay là cứ để cả hai cây trâm cho trưởng tỷ.
Khi nói lời ấy, có lẽ vì trưởng tỷ kéo vành tai hắn hơi mạnh nên tai và hai má Bùi Hoài Cẩn đều đỏ rực.
Ta nhìn hắn rất lâu.
Im lặng gật đầu.
6.
Ngày diễn ra yến thưởng hoa, ban đầu trưởng tỷ không muốn đi.
Từ sáng sớm, mẫu thân đã dẫn người chặn ngoài cửa viện của nàng.
“Con rời phủ từ nhỏ, nay đã hơn mười tuổi mà vẫn chưa từng bàn chuyện hôn sự. Mắt thấy muội muội sắp thành thân trước con, con có biết người trong kinh thành đang bàn tán về con thế nào không?”
Trưởng tỷ lộ vẻ không phục, nhưng không đáp lời.
Mẫu thân lại đột ngột chuyển giọng:
“Nói đi cũng phải nói lại, nếu năm xưa con không thất lạc, hôn sự với Hầu phủ cũng sẽ không rơi xuống đầu muội muội con.”
“Mẫu thân nhớ khi trước tình cảm giữa con và thế tử rất tốt……”
Trưởng tỷ sửng sốt.
Ngay sau đó, nàng giống như sốt ruột, lập tức cao giọng:
“Phi phi phi, mẫu thân nói gì vậy! Năm con thất lạc mới có bốn tuổi, chút tình cảm với hắn đã quên sạch từ lâu. Hơn nữa, Bùi Hoài Cẩn suốt ngày lêu lổng, đáng ghét nhất trên đời, con mới không thèm để ý đến hắn!”
Bùi Hoài Cẩn vừa bước nửa chân vào tiền viện đã nghe trọn lời ấy.
Nhất thời hắn cũng không để ý đến người khác, đôi mắt đào hoa vừa lười nhác vừa đáng ghét, lập tức phản bác trưởng tỷ:
“Hay cho Giang Ngọc Nhuận ngươi, đừng tự mình đa tình. Chẳng lẽ tiểu gia ta lại để ý đến ngươi sao?”
Nói xong, hắn còn nháy mắt với ta.

