Trong ánh mắt ấy là sự kiêu ngạo của kẻ chiến thắng không hề che giấu.
“Sau này xin Hoàng hậu nương nương chỉ giáo nhiều hơn.” Nàng ta dịu dàng nói.
“Quý phi thông minh, đương nhiên có thể quản lý hậu cung thật tốt.” Giọng ta bình thản.
Tiêu Trầm Uyên dường như vô cùng hài lòng trước sự phối hợp của ta. Hắn nắm tay ta dưới bàn, nhỏ giọng an ủi:
“A Chiêu, đừng giận dỗi. Qua đêm nay, trẫm sẽ bồi thường cho nàng thật tốt.”
Ta chậm rãi rút tay ra, đứng dậy.
“Bệ hạ, thần thiếp không chịu được rượu, muốn đến thiên điện thay y phục.”
“Đi đi, trở về sớm một chút.” Hắn không hề nghi ngờ, thậm chí còn chu đáo bảo thái giám lấy lò sưởi tay cho ta.
Ta bước ra khỏi điện Thái Hòa.
Tuyết bên ngoài càng rơi dày hơn, gió rét cuốn theo bông tuyết tạt vào mặt.
Ta không đến thiên điện mà trực tiếp trở về cung Vị Ương.
Thúy Trúc bị ta để lại bên ngoài điện Thái Hòa. Trong cung Vị Ương không có một bóng người.
Ta đẩy cửa nội điện, đi đến trước gương đồng.
Ta cởi bộ lễ phục Hoàng hậu nặng nề, tháo phượng quan trên đầu xuống.
Viên hồng ngọc lớn nhất trên phượng quan đã bị ta lấy đi, chỉ còn lại một lỗ trống.
Ta thay bộ quần bò và áo phông trắng đã bạc màu.
Đây là bộ quần áo ta mặc khi đến đây.
Tủ trưng bày đồ quý đã trống không.
Bàn trang điểm cũng trống không.
Đến cả dạ minh châu trên màn giường cũng bị ta cắt xuống.
Toàn bộ cung Vị Ương, ngoại trừ những món đồ nội thất lớn không thể di chuyển, đã bị ta vét sạch hoàn toàn.
Ta nhìn nơi đã giam cầm mình suốt hai năm lần cuối.
“Tiêu Trầm Uyên, ta nuốt xuống cơn giận này.”
“Cũng sẽ mang đi tất cả những gì ngươi nợ ta.”
Ta đưa tay mở hoa văn bí mật, mặt gương lập tức nổi lên gợn nước.
Ta không chút do dự bước vào.
Gợn nước phía sau nhanh chóng khép lại, biến về thành một vật chết lạnh lẽo.
Cùng lúc đó, tại điện Thái Hòa.
Để thể hiện quyền lực của mình, Thẩm Ngọc Dung mở hộp gấm ngay trước mặt mọi người, lấy phượng ấn ra.
Nàng ta muốn đóng con dấu đầu tiên lên một đạo ý chỉ ban thưởng trong đêm giao thừa.
Mực chu sa nhuộm đỏ đáy ngọc.
Nàng ta dùng sức ấn con dấu xuống giấy tuyên.
Khi nhấc con dấu lên, nụ cười trên mặt nàng ta lập tức cứng đờ.
Tiêu Trầm Uyên phát hiện có điều không ổn, nhíu mày hỏi:
“Có chuyện gì?”
Hắn đứng dậy bước đến, cúi đầu nhìn đạo ý chỉ.
Trên nền giấy trắng, những chữ màu đỏ hiện lên rõ ràng:
“Không hẹn ngày gặp lại.”
Điện Thái Hòa yên tĩnh như chết.
Tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm vào đạo ý chỉ được đóng dòng chữ “Không hẹn ngày gặp lại”.
Tay Thẩm Ngọc Dung run rẩy dữ dội. Chiếc phượng ấn giả rơi xuống đất đánh “cạch” một tiếng, vỡ mất một góc.
“Bệ hạ… thần thiếp không biết… thần thiếp thật sự không biết…” Nàng ta trắng bệch mặt, liều mạng lắc đầu.
Sắc mặt Tiêu Trầm Uyên xanh mét, gân xanh trên trán liên tục giật mạnh.
Hắn giật lấy đạo ý chỉ, nhìn chằm chằm vào những chữ ấy.
“Hoàng hậu đâu?” Hắn nghiến răng hỏi, giọng nói lạnh lẽo đến đáng sợ.
“Bẩm… bẩm bệ hạ, Hoàng hậu nương nương nói đi thay y phục, đã rời đi nửa canh giờ rồi.” Tiểu thái giám hầu hạ bên cạnh run rẩy quỳ sụp xuống đất.
“Đến cung Vị Ương! Tìm nàng ấy về cho trẫm!”
Tiêu Trầm Uyên hất tung chiếc bàn trước mặt. Rượu, thức ăn và mảnh sứ vỡ văng đầy đất.
Hắn đến áo choàng cũng không khoác, sải bước lao ra khỏi điện Thái Hòa.
Quần thần nhìn nhau, không ai dám lên tiếng.
Chương 6
Thẩm Ngọc Dung ngồi bệt dưới đất, nhìn bóng lưng quyết liệt của Tiêu Trầm Uyên, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.
Tiêu Trầm Uyên chạy vội suốt quãng đường. Thái giám và cung nữ phía sau cầm đèn lồng, loạng choạng chạy theo.
Hắn cho rằng nàng chỉ đang giận dỗi.
Hắn cho rằng nàng giao phượng ấn là vì cuối cùng đã học được cách thỏa hiệp.
Nhưng nàng lại dám dùng một khối đá giả để lừa gạt hắn.
“Rầm” một tiếng, cánh cửa lớn của cung Vị Ương bị hắn đá tung.
“A Chiêu! Ra đây cho trẫm!” Hắn giận dữ gầm lên, bước vào sân.
Không có tiếng đáp lại.
Chỉ có gió cuốn những bông tuyết xoay tròn trong khoảng sân trống rỗng.
Hắn sải bước vào nội điện, nhờ ánh đèn cung đình trong tay thái giám mà nhìn rõ cảnh tượng trước mắt.
Hơi thở của hắn đột ngột nghẹn lại.
Trên tủ trưng bày, những món đồ sứ và ngọc điêu khắc hắn ban thưởng không còn sót lại một món.
Trên bàn trang điểm, toàn bộ những hộp trang sức quý giá đều đã không cánh mà bay.
Đến cả chiếc chuông gió san hô treo trên song cửa cũng biến mất.
Cả tẩm điện trống rỗng, chẳng khác nào vừa bị cướp sạch.
“Người đâu? Đồ đâu? Tất cả chết ở đâu hết rồi!” Hắn túm lấy cổ áo Thúy Trúc vừa chạy vào.
Thúy Trúc sợ đến mặt không còn giọt máu, liên tục dập đầu.
“Nô tỳ không biết. Nương nương chỉ nói muốn thay y phục, bảo nô tỳ chờ bên ngoài điện Thái Hòa. Nô tỳ thật sự không biết gì cả…”
Ánh mắt Tiêu Trầm Uyên đảo qua giường, sau đó đột nhiên dừng trên bộ lễ phục Hoàng hậu bị tùy tiện ném dưới đất.
Chiếc cửu long tứ phượng quan phức tạp lăn trong góc phòng.
Viên hồng ngọc lớn nhất bên trên đã biến mất, chỉ để lại một lỗ trống.
Hắn loạng choạng bước tới, nhặt bộ y phục lên.
Y phục đã lạnh ngắt.

