“Ngươi xem, ngươi cũng biết mạng mình quan trọng.”
“Vậy dựa vào đâu ngươi cho rằng ta phải giao cả đời mình cho loại người như ngươi?”
Tạ Thừa Nghiên nhìn chén trà, sắc mặt lúc xanh lúc trắng.
Một hồi lâu, hắn lạnh giọng:
“Hôm nay nàng đang làm nhục ta.”
Ta nói:
“Giờ ngươi mới nhận ra à?”
Hắn đột ngột đứng dậy.
“Thẩm Chiếu Đường, chuyện từ hôn không phải một mình nàng nói là được.”
Ta cũng đứng dậy.
“Vậy để Thánh thượng quyết định.”
Cuối cùng sắc mặt hắn cũng thay đổi.
Phủ Định Bắc Hầu hiện tại chỉ còn cái tước vị rỗng, bên trong đã sớm suy bại.
Điều bọn chúng sợ nhất không phải ta náo loạn.
Mà là chuyện náo tới trước ngự tiền, để cả kinh thành biết Hầu phủ nợ tiền của cô nhi quả mẫu không chịu trả, còn dùng hôn sự ép người.
Tay Tạ Thừa Nghiên siết thành quyền.
“Nàng nhất định phải ép ta?”
Ta tiến lên một bước, ấn giấy vay lên ngực hắn.
“Không phải ta ép ngươi.”
“Là Tạ gia các ngươi nợ tiền, lại còn muốn cưới nữ nhi nhà chủ nợ.”
“Tạ Thừa Nghiên, da mặt nhà các ngươi sao dày vậy?”
Hơi thở hắn khựng lại.
Ngoài cửa bỗng có người ho khẽ.
Một giọng nữ yếu ớt truyền tới.
“Biểu ca, có phải muội tới không đúng lúc không?”
Ta ngước mắt.
Liễu Ngọc Kiều đứng dưới hành lang.
Nàng ta khoác áo choàng màu hồng nhạt, mặt trắng bệch, đuôi mắt đỏ hoe, giống như vừa chịu thiên đại ủy khuất.
Kiếp trước, lần đầu ta gặp nàng ta cũng ở Thẩm gia.
Nàng ta theo Tạ Thừa Nghiên tới nhận lỗi.
Nàng ta nắm tay ta khóc, nói mình ăn nhờ ở đậu, chỉ xem Tạ Thừa Nghiên là huynh trưởng.
Ta còn an ủi nàng ta.
Sau này nàng ta quỳ trước mặt cầu ta dung thứ đứa trẻ trong bụng.
Ta mềm lòng.
Cuối cùng nàng ta đẩy ta xuống bậc thềm khiến ta sảy thai, rồi lại khóc lê hoa đái vũ trước mặt Tạ Thừa Nghiên.
Ta nhìn nàng ta.
Lần này, nàng ta còn chưa kịp mở miệng, ta đã cười trước.
“Liễu cô nương, hương ở chùa Hộ Quốc thơm không?”
Mặt Liễu Ngọc Kiều trắng bệch.
Tạ Thừa Nghiên đột ngột quay đầu.
“Chiếu Đường!”
Ta mặc kệ hắn.
Ta đi ra cửa, đứng cách Liễu Ngọc Kiều vài bước.
“Hay là hương trên người Tạ thế tử còn thơm hơn?”
Nước mắt Liễu Ngọc Kiều lập tức trào ra.
“Thẩm cô nương, ta không biết vì sao cô lại làm nhục ta như vậy.”
Ta gật đầu.
“Ngươi không biết.”
“Vậy ta nhắc ngươi.”
“Ngày mười bảy tháng trước, sau núi chùa Hộ Quốc, phòng chữ Mai.”
Nước mắt nàng ta ngừng lại.
Sắc máu trên mặt Tạ Thừa Nghiên cũng biến mất.
Ta nhìn hai người họ.
“Có cần ta nói tiếp không?”
Tay Liễu Ngọc Kiều siết chặt mép áo choàng.
Nàng ta miễn cưỡng cười.
“Thẩm cô nương hiểu lầm rồi.”
“Hôm ấy ta chỉ không khỏe, biểu ca dìu ta vào nghỉ.”
Ta “ừ” một tiếng.
“Dìu bao lâu?”
Nàng ta không nói.
Ta nhìn sang Tạ Thừa Nghiên.
“Tạ thế tử, ngươi nói đi.”
Trán Tạ Thừa Nghiên rịn mồ hôi lạnh.
Đương nhiên hắn không nói được.
Bởi vì từ sau giờ Ngọ đến chạng vạng, trọn vẹn hai canh giờ.
Tri khách tăng đã thay nước nóng ba lần.
Tiểu sa di trong chùa còn nhìn thấy nha hoàn của Liễu Ngọc Kiều đốt một chiếc khăn dính máu.
Những chuyện này kiếp trước là do một lão bộc kể cho ta trước khi ta chết.
Lão bộc ấy bị Liễu Ngọc Kiều đuổi khỏi phủ, trước khi đi còn đứng ngoài phòng củi chửi suốt một đêm.
Đến lúc ấy ta mới biết từ đầu đến cuối mình chỉ là một trò cười.
Cuối cùng mẫu thân đứng dậy.
Giọng bà lạnh như băng.
“Tạ thế tử, hôm nay Liễu cô nương tới Thẩm gia bằng thân phận gì?”
Tạ Thừa Nghiên há miệng.
Liễu Ngọc Kiều lập tức quỳ xuống.
“Phu nhân, ta chỉ sợ biểu ca và Thẩm cô nương sinh hiểu lầm nên đặc biệt tới giải thích.”
Ta nhìn động tác quỳ thuần thục của nàng ta.
Kiếp trước nàng ta quỳ quá nhiều lần.
Mỗi lần quỳ xuống đều là muốn người khác chết thay mình.
Ta bước tới, dừng trước mặt nàng ta.
“Giải thích?”
“Được.”
“Vậy ngươi giải thích xem, vì sao cây trâm vàng trên đầu ngươi lại là di vật của mẫu thân đã mất của Tạ thế tử.”
Liễu Ngọc Kiều đột ngột ngẩng đầu.
Sắc mặt Tạ Thừa Nghiên hoàn toàn thay đổi.
Ta chìa tay.
“Tháo xuống.”
Liễu Ngọc Kiều theo bản năng che búi tóc.
“Biểu ca cho ta mượn đeo.”
Ta nhìn Tạ Thừa Nghiên.
“Di vật của mẫu thân đã mất, cho biểu muội mượn đeo tới chùa nghỉ hai canh giờ.”
“Tạ thế tử, quy củ Hầu phủ các ngươi thật khiến người ta mở mang tầm mắt.”
Thanh Hòa không nhịn được, thấp giọng nói:
“Không biết xấu hổ.”
Giọng không lớn.
Nhưng cả phòng đều nghe thấy.
Nước mắt Liễu Ngọc Kiều rơi xuống.
“Biểu ca…”
Tạ Thừa Nghiên lại không lập tức bảo vệ nàng ta.
Bởi cây trâm ấy chói mắt hơn bất cứ lời giải thích nào của họ.
Mẫu thân nhìn bà tử quản sự.
“Đi mời Tam thúc công trong tộc.”
“Lại phái người tới chùa Hộ Quốc mời tri khách tăng tới.”
Thân thể Liễu Ngọc Kiều lảo đảo.
Tạ Thừa Nghiên lập tức nói:
“Bá mẫu, chuyện này không cần làm lớn!”
Mẫu thân lạnh lùng nhìn hắn.
“Nữ nhi Thẩm gia ta suýt nữa gả vào Tạ gia các ngươi.”
“Không làm lớn, chẳng lẽ đợi nó bị các ngươi coi như kẻ ngốc mà lừa?”
Trên mặt Tạ Thừa Nghiên không còn chút phong thái thanh tuấn nào.
Hắn nhìn chằm chằm ta, giọng căng cứng.
“Thẩm Chiếu Đường, nàng thật sự muốn hủy ta?”
Ta cong môi.
“Tạ Thừa Nghiên.”

