Quan giám trảm hạ lệnh. Đao của đao phủ giơ lên cao. Đao quang lóe lên, hai cái đầu lăn lông lốc xuống đất.

Nương nâng chén rượu trên bàn, chậm rãi đổ rượu trong chén xuống đất:

“Lục Bách An, ly này, kính một hồi phu thê giữa ông và ta. Trên đường hoàng tuyền, người một nhà các ngươi hãy đoàn tụ cho tốt.”

Ta cắn một miếng kẹo hồ lô, nhìn đám người tản đi bên dưới: “Nương, lần này chúng ta coi như được thanh tĩnh rồi nhỉ?”

Nương nhìn ra kinh thành phồn hoa ngoài cửa sổ, khóe miệng nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý:

“Thanh tĩnh? Triều Triều, con quá coi thường lũ ngưu quỷ xà thần chốn kinh thành này rồi. Chúng ta nắm trong tay nhiều tài phú như vậy, lại mất đi sự che chở của gia tộc, con tưởng bọn sài lang hổ báo đó sẽ buông tha chúng ta sao?”

Quả nhiên không ngoài dự liệu. Chưa đầy nửa tháng, rắc rối đã tìm đến tận cửa. Đương triều thủ phụ Trương Các lão, đã nhắm trúng số tài phú trong tay nương.

09

Trương Các lão là thủ phụ đương triều, quyền khuynh triều dã, ngay cả Hoàng đế cũng phải kiêng nể ba phần. Lão hồ ly này nhắm trúng sản nghiệp trong tay nương, thủ đoạn cực kỳ hèn hạ.

Lão không trực tiếp sai người đến cướp, mà bảo Phủ doãn Kinh Triệu lấy tội danh “Cửa hiệu của Lâm thị bị nghi gây lũng đoạn vật giá”, cưỡng chế niêm phong ba tửu lâu và hai tiền trang hái ra tiền nhất dưới danh nghĩa của nương.

Ngay sau đó, con trai út của Trương Các lão, cái tên Trương công tử hoành hành ngang ngược chốn kinh thành, nghênh ngang tìm đến tận cửa.

“Lâm phu nhân, đã lâu không gặp.” Trương công tử phe phẩy quạt giấy, đôi mắt đào hoa trắng trợn đánh giá nương, lại lướt qua ta và muội muội.

“Gia phụ thương xót phu nhân thân cô thế cô, kinh doanh sản nghiệp không dễ dàng gì. Chỉ cần phu nhân bằng lòng sáp nhập bảy phần sản nghiệp dưới danh nghĩa vào Trương gia, rồi đưa hai cô con gái mơn mởn nước này đến phủ ta làm nha đầu thông phòng, lệnh niêm phong bên Kinh Triệu, ta lập tức sai người gỡ xuống. Thấy sao?”

Nương ngồi ngay ngắn trên ghế thái sư, đến ly trà cũng không thèm rót cho hắn: “Trương công tử khẩu vị lớn thật, cũng không sợ no bục dạ dày.”

Trương công tử cười lạnh một tiếng, đánh “cạch” thu quạt lại:

“Lâm phu nhân, ta đang cho bà con đường sống đấy. Đừng có rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt!”

Nói rồi, hắn đưa tay định vươn tới nâng cằm nương lên.

Ta tung một cước đá văng bàn trà trước mặt, chén trà bay lên, nước trà nóng hổi tạt thẳng vào mặt Trương công tử.

“Á!” Hắn kêu la thảm thiết, ôm mặt lùi lại liên tục. Hàng chục thị vệ mang đao lập tức rút vũ khí, lưỡi đao sáng loáng chĩa thẳng vào ba mẹ con ta.

Ta cười gằn một tiếng, đứng dậy. Thật sự là mèo mả gà đồng nào cũng dám đến tìm cái chết.

“Trương công tử, ngươi thích gia sản của người khác như vậy, chắc chắn là một kẻ giữ của rồi.”

Giọng ta trong trẻo, từng chữ đâm thấu tim:

“Nếu ngươi thích vàng đến vậy, thế thì ta chúc ngươi đời này kiếp này, ăn chính là cục vàng, uống chính là nước vàng, ngay cả thứ bài tiết ra cũng là thỏi vàng. Chúc ngươi toàn thân biến thành một bức tượng vàng ròng, đời đời kiếp kiếp được người ta thờ phụng trong miếu!”

Trương công tử ngây người. Đám thị vệ phía sau hắn cũng đưa mắt nhìn nhau.

Giây tiếp theo, dị biến đột ngột phát sinh.

10

Trương công tử đột nhiên bắt đầu ho sặc sụa điên cuồng. Hắn ho đến xé gan xé phổi, thậm chí quỳ rạp xuống đất. Đột nhiên, một cục vàng chóe từ trong miệng hắn khạc ra, rơi bịch xuống tấm đá xanh.

Trương công tử sợ ngây người, hắn kinh hãi nhìn cục vàng dưới đất, lại sờ sờ miệng mình. Hắn muốn nói chuyện, nhưng vừa mở miệng, lại một chuỗi hạt vàng từ trong miệng hắn rớt ra.

“Thiếu gia, ngài làm sao vậy!” Đám thị vệ hoảng loạn thành một đoàn.

Trương công tử muốn hét lên, nhưng da thịt hắn bắt đầu biến đổi với tốc độ mắt thường cũng nhìn thấy được. Bắt đầu từ đầu ngón tay, lại biến thành màu vàng rực rỡ. Màu vàng này nhanh chóng lan rộng: cánh tay, cổ, gò má…

Bọn thị vệ kinh hoàng phát hiện ra, cánh tay của Trương công tử đã hoàn toàn mất đi độ đàn hồi, gõ vào lại phát ra tiếng va chạm của kim loại. Đây mới chính xác là “vàng ngọc đầy nhà”.

Muội muội đứng bên cạnh tặc lưỡi: “Tỷ tỷ, vẫn là tỷ dẻo miệng, sao muội lại không nghĩ ra nhỉ?”

Trương công tử tuyệt vọng trừng lớn mắt, hắn muốn chạy, nhưng đôi chân đã biến thành cặp chân bằng vàng, căn bản không bước đi nổi.

Chưa đến nửa tuần trà.

Trương công tử vừa rồi còn ngang tàng hống hách, đã biến thành một bức tượng vàng ròng sống động như thật. Hắn duy trì tư thế quỳ gối vô cùng sợ hãi giữa sân nhà ta, dưới ánh nắng mặt trời tỏa ra ánh sáng chói lọi.

“Yêu quái!” Đám thị vệ đã bị dọa cho hồn bay phách lạc, vừa lăn vừa bò chạy trối chết ra khỏi phủ, đến cả “kim thân” của Trương công tử cũng không màng tới nữa.

Ta bước tới, gõ gõ lên trán bức tượng vàng, phát ra tiếng vang trong trẻo:

“Chậc, thành phẩm này cũng không tồi, vàng ròng luôn cơ đấy. Nương, lần này chúng ta lại có thêm một khoản thu rồi. Mang bức tượng vàng này đi nung chảy, chắc đúc được không ít thỏi vàng đâu.”

Nương cười lắc đầu: