“Anh là người duy nhất trong tất cả mọi người mà em muốn yêu…”
Khoảnh khắc nghe thấy giọng hát của Trần Bảo Di, Trần Phỉ Hòa sững sờ.
Bởi vì giọng hát đó, giống hệt như giọng hát của chính cô năm 18 tuổi!
Ngay lập tức, fan hâm mộ dưới đài không nhịn được mà khen ngợi:
“Trạng thái của Phỉ Hòa tốt quá, cảm giác như quay lại 8 năm trước vậy!”
“Thực lực này đỉnh quá, main vocal nhà ai ra mắt 8 năm mà hát live vẫn chuẩn như nuốt đĩa thế này chứ!”
Đúng lúc này, bệ nâng giữa sân khấu từ từ trồi lên.
Một chùm đèn tụ quang mạnh mẽ rọi thẳng vào người Trần Bảo Di trong chiếc váy trắng tinh khôi.
Khi màn hình lớn chuyển sang cận cảnh khuôn mặt của Trần Bảo Di, khán đài ban đầu im lặng, sau đó bùng lên một trận la ó!
“Đây là ai vậy? Sao lại đứng ở vị trí hát chính của Phỉ Hòa nhà tôi?”
“Quá đáng! Thế này khác gì lừa đảo?”
Vừa dứt lời, người hâm mộ không hẹn mà cùng tắt hết gậy tiếp ứng màu bạc đang vung vẩy trên tay.
Năm người trên sân khấu, chỉ thấy từng chùm ánh sáng vụt tắt.
Biển bạc lấp lánh rực rỡ ban nãy, chỉ trong chớp mắt đã biến thành một “biển đen” im lìm, chết chóc!
Trần Bảo Di mặt đầy vẻ xấu hổ:
“Anh Kỳ Thần…”
Trần Phỉ Hòa đẩy cửa thoát hiểm bước ra, đúng lúc nhìn thấy Cố Kỳ Thần cầm lấy micro:
“Hôm nay là lần đầu tiên ban nhạc Dã Hỏa tổ chức concert tại Hồng Quán, nhân cơ hội này, tôi muốn giải thích với mọi người.”
“Do giọng ca chính Trần Phỉ Hòa bị tổn thương dây thanh quản, không thể mang đến cho mọi người một màn biểu diễn hoàn hảo nhất. Sau khi thống nhất, các thành viên đã quyết định để Bảo Di gia nhập ban nhạc, trở thành giọng ca chính thứ hai.”
Nghe vậy, các fan bắt đầu bàn tán xôn xao:
“Vừa nãy Trần Bảo Di hát đúng là khá hay, có chút cảm giác của Phỉ Hòa năm xưa.”
“Nhưng cứ thế mà thay thế Phỉ Hòa thì máu lạnh quá, đây còn là CP ‘Song Thần’ mà tôi đu sao?”
Trần Phỉ Hòa lắng nghe lời của fan dưới khán đài, rồi lại nhìn Cố Kỳ Thần đang tỏa sáng chói lọi giữa trung tâm sân khấu.
Cô tự giễu mỉm cười.
CP ‘Song Thần’ vốn dĩ là giả. Trong lòng Cố Kỳ Thần, cô chỉ là một bạn tình hợp ý.
Dù fan có kinh ngạc thế nào, concert vẫn phải tiếp tục.
Trần Phỉ Hòa đi về phía hậu trường.
Cô muốn biết tại sao giọng hát của Trần Bảo Di trên sân khấu lại có thể giống mình đến vậy.
Đi ngang qua phòng điều khiển trung tâm, cô nghe thấy kỹ sư âm thanh đang lớn tiếng than thở:
“Ban nhạc này trước giờ toàn đòi hát live 100% cơ mà? Sao Trần Bảo Di vừa vào đã đòi hát nhép, còn bắt tôi phải chỉnh giọng cô ta cho giống hệt Trần Phỉ Hòa 8 năm trước. Nếu không phải vì tiền trả cao, tôi thật sự chả thèm sửa cái giọng mù âm sắc này…”
Hóa ra là hát nhép!
Trần Phỉ Hòa vừa định đẩy cửa bước vào thì cổ tay bị một bàn tay ấm nóng nắm lại.
Mùi hương nước hoa nam tính đặc trưng của Cố Kỳ Thần bủa vây lấy cô.
“Phỉ Hòa, đừng vào. Bảo Di lần đầu lên sân khấu có chút căng thẳng, là anh cho phép con bé hát nhép.”
Trần Phỉ Hòa quay lại nhìn Cố Kỳ Thần không biết đã xuất hiện từ lúc nào:
“Anh không phải là người theo đuổi chủ nghĩa hoàn hảo sao? Không phải anh từng nói ghét nhất là ca sĩ hát nhép sao? Anh…”
Lời còn chưa dứt, Cố Kỳ Thần đã đưa tay chặn môi cô.
“Em rất rõ mà, từ một người vô danh trở thành Thiên hậu như bây giờ, em đã phải chịu bao nhiêu lời bôi nhọ trên mạng, bao nhiêu sự đối xử bất công. Lẽ nào em muốn Bảo Di cũng phải chịu đựng những thứ đó?”
Nghe vậy, Trần Phỉ Hòa không khỏi siết chặt những ngón tay.
Tám năm qua, fan CP ‘Song Thần’ luôn miệng nói Cố Kỳ Thần thiên vị cô đến mức nào, nói rằng căn bệnh sạch sẽ của anh trước mặt cô sẽ biến mất, rằng chỉ cần phóng viên nào làm khó cô, anh sẽ lập tức sầm mặt và đánh trả…
Nhưng mãi đến hôm nay, nhìn thấy Cố Kỳ Thần vì Trần Bảo Di mà vứt bỏ cả nguyên tắc…

