Giang Vũ Châu ngồi đối diện bố tôi, trước mặt bày la liệt một xấp ảnh so sánh váy cưới và thương hiệu kia.
“Về vấn đề người nhà của người sáng lập tập đoàn bị nghi ngờ đạo nhái, tôi đề nghị thành lập một ủy ban điều tra chuyên trách.”
Tôi đợi anh ta nói xong mới lên tiếng hỏi:
“Nói xong chưa?”
Anh ta nhìn sang với vẻ khó hiểu.
“Vậy đến lượt tôi.”
Tôi mở laptop, kết nối với màn hình máy chiếu.
Đây là bản thảo thiết kế gốc năm xưa của mẹ tôi, những nét vẽ bằng bút chì, góc dưới cùng bên phải có chữ ký và ngày tháng bà ghi lại.
Phía dưới bản thảo là bản scan giấy chứng nhận đăng ký của Cục Bản quyền Quốc gia, ngày đăng ký sớm hơn buổi họp báo ra mắt của thương hiệu quốc tế kia tận bốn năm.
Một bức ảnh khác là ảnh chụp màn hình camera an ninh, mốc thời gian hiển thị là bảy năm trước.
Giám đốc thiết kế của thương hiệu đó đang lén lút chụp lại bản vẽ trước bức tường thiết kế trong studio của mẹ tôi.
“Vị này là giám đốc thiết kế của thương hiệu đó vào thời điểm bấy giờ, năm 2018 khi đến Giang Thành tham gia diễn đàn trong ngành, ông ta đã có một chuyến viếng thăm cá nhân tới studio của mẹ tôi.”
Tài liệu cuối cùng là ảnh chụp màn hình bản dịch của một bài phỏng vấn độc quyền bằng tiếng Anh.
Vị giám đốc thiết kế đó đã nói một câu trong buổi phỏng vấn với tạp chí ở Paris:
Cảm hứng cho bộ sưu tập mùa này đến từ một nhà thiết kế người Trung Quốc, cô ấy rất tài năng, chỉ tiếc là chúng tôi không có cơ hội hợp tác.
Tôi gập máy tính lại, nhìn lướt qua bọn họ.
Cả phòng họp chìm vào im lặng.
Chú hai cúi đầu xem điện thoại, cố tình kéo ghế lùi ra sau một chút, ánh mắt lảng tránh.
Bố tôi lấy từ trong cặp táp ra một bản báo cáo kiểm toán đặt lên bàn:
“Trong thời gian Giang Vũ Châu giữ chức Tổng giám đốc, lợi nhuận hàng năm của tập đoàn sụt giảm mười hai phần trăm, đánh mất ba khách hàng quan trọng.”
“Ngoài ra còn có hai khoản tiền tổng cộng bốn triệu tám trăm ngàn tệ được chuyển vào các tài khoản liên quan, đến nay vẫn chưa giải trình được mục đích sử dụng.”
Bố nhìn quanh một lượt, trịnh trọng đề nghị:
“Tôi cho rằng nên bãi nhiệm chức vụ Tổng giám đốc của Giang Vũ Châu, bây giờ mọi người hãy giơ tay biểu quyết.”
Kết quả biểu quyết: bảy phiếu thuận, không có phiếu chống.
Giang Vũ Châu không có quyền bỏ phiếu, anh ta ngồi đó, sắc mặt cứ thế trắng bệch dần.
Lưu Duyệt Khả đẩy tung cửa phòng họp xông vào:
“Anh Châu! Bọn họ không thể đối xử với anh như vậy được!”
Bảo vệ đuổi theo phía sau kéo cô ta lại.
Cô ta mặc kệ tất cả, nhào tới bên cạnh Giang Vũ Châu, quay ngoắt sang trừng mắt nhìn tôi:
“Giang Dao Già, anh họ cô đã hao tâm tổn trí vì cái công ty này biết bao nhiêu, một đứa phú nhị đại chẳng làm nên trò trống gì như cô, lấy tư cách gì mà đuổi anh ấy đi?”
Tôi chẳng thèm để ý đến cô ta, nhìn thẳng vào Giang Vũ Châu.
“Anh có ba ngày để bàn giao công việc.”
Giang Vũ Châu đứng dậy, cài lại khuy áo vest, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh nhạt.
“Được,”
Anh ta kéo Lưu Duyệt Khả đi ra đến cửa, khựng lại một chút:
“Em gái à, em tưởng đổi người là sóng yên biển lặng sao? Trong nhà này, kẻ tham lam còn nhiều lắm!”
Thím ba đuổi theo chú hai ngoài hành lang:
“Chú hai, chuyện bốn triệu tám trăm ngàn tệ kia chú có biết không?”
“Đừng hỏi tôi, tôi chẳng biết cái gì sất.”
Chị Châu đứng dậy đóng cửa lại, phòng họp trở về vẻ yên tĩnh.
Bố cất gọn báo cáo kiểm toán, nhìn tôi một cái.
“Bắt đầu từ ngày mai, Giang Tử Khôn quản lý mảng vận hành, Giang Tiêu quản lý tài chính, Giang Văn Bác quản lý marketing.”
“Còn con thì sao?”
“Con sẽ giám sát bọn họ.”
Bố gật đầu.
Trên đường về, tôi nhận được điện thoại của Giang Tử Khôn.
“Dao Già, anh vừa thấy tin nhắn trong nhóm, em không sao chứ?”
“Không sao ạ, em xử lý xong rồi.”

