“Vài ngày nữa, ta sẽ mở từ đường, mời các tộc lão tới chứng kiến, chính thức ghi Kỳ Nhi dưới danh nghĩa của nàng, để nó trở thành đích trưởng tử của Hầu phủ!”
“Nàng vào phủ sáu năm không có con, ta làm vậy cũng là vì tốt cho nàng!”
Câu cuối cùng hắn nói cực kỳ đường hoàng, dường như đã ban cho ta ân huệ lớn bằng trời.
Hệ thống kích động gào thét trong đầu ta.
【Ký chủ! Cơ hội tới rồi! Chỉ cần nam chính được ghi dưới danh nghĩa của người, cốt truyện sẽ trở lại quỹ đạo! Người sẽ là đích mẫu danh chính ngôn thuận của hắn. Sau này hắn phong hầu bái tướng, tất cả vinh quang đều thuộc về người!】
Ta trực tiếp phớt lờ hệ thống.
“Ghi dưới danh nghĩa của ta?”
Ta chậm rãi đứng dậy, đi tới trước mặt Tần Uyển.
Nàng ta vẫn đang giả khóc, giả đáng thương, nhưng ta nhìn thấy rõ vẻ đắc ý ẩn trong đáy mắt nàng ta.
Chỉ cần con trai nàng ta được ghi dưới danh nghĩa của ta, trở thành đích trưởng tử thì có thể danh chính ngôn thuận kế thừa tất cả của Hầu phủ, đồng thời đường đường chính chính chiếm được của hồi môn của ta.
Còn nàng ta, với thân phận mẹ đẻ, sớm muộn cũng có một ngày mẫu bằng tử quý, giẫm ta dưới chân.
Ta khẽ cười, vung tay tát thẳng vào mặt Tần Uyển.
Tiếng bạt tai giòn giã vang vọng trong phòng.
03
Tần Uyển bị một cái tát của ta đánh ngã nhào xuống đất, nửa khuôn mặt lập tức sưng đỏ.
Nàng ta ôm mặt, không dám tin nhìn ta.
Bùi Cảnh Triết cũng sững sờ, sau khi phản ứng lại thì hai mắt như muốn nứt ra.
“Thẩm Ninh! Nàng điên rồi! Nàng dám đánh nàng ấy!”
Hắn giơ tay định đánh về phía ta.
Hai bà tử làm việc nặng đứng sau lưng ta lập tức tiến lên một bước, che chở ta ở phía sau.
Bọn họ đều là người hầu hồi môn của ta, chỉ nhận một mình ta làm chủ.
Ta lạnh lùng nhìn bàn tay đang dừng giữa không trung của Bùi Cảnh Triết.
“Hầu gia cứ thử đánh xuống xem! Sáng mai ta sẽ đi đánh trống Đăng Văn, hỏi đương kim Thánh thượng xem Trường Bình Hầu sủng thiếp diệt thê, lấy thứ thay đích, phải chịu tội gì!”
Tay Bùi Cảnh Triết cứng đờ.
Hắn hiểu rất rõ, danh hiệu Trường Bình Hầu của mình vốn chỉ là một tước vị hữu danh vô thực.
Ngay cả chức quan nhàn tản ngũ phẩm kia cũng do Thẩm gia giúp hắn vận động mới có được.
Nếu thật sự làm lớn chuyện, mũ ô sa trên đầu hắn tuyệt đối không giữ nổi.
Ta vượt qua hắn, nhìn Tần Uyển đang nằm dưới đất.
“Ngươi chẳng qua chỉ là thứ đồ chơi không thể gặp ánh sáng mà Hầu gia nuôi ở bên ngoài. Cho dù vào được Hầu phủ cũng chỉ là một nô tài. Ta đánh một nô tài, còn cần phải chọn ngày sao?”
Tần Uyển cắn môi, nước mắt điên cuồng rơi xuống nhưng không dám khóc thành tiếng.
Bùi Cảnh Triết đau lòng đến sắc mặt xanh mét, nhưng chỉ có thể siết chặt nắm tay.
“Thẩm Ninh, rốt cuộc nàng muốn thế nào! Uyển Nhi đã phải chịu ấm ức lớn như vậy, Kỳ Nhi nhất định phải được ghi dưới danh nghĩa của nàng. Đây là sự bù đắp của ta dành cho mẹ con họ!”
“Được thôi.”
Ta trả lời vô cùng dứt khoát, dứt khoát đến mức khiến cả Bùi Cảnh Triết lẫn Tần Uyển đều sửng sốt.
Hệ thống cũng reo hò trong đầu:
【Tốt quá! Cuối cùng ký chủ cũng nghĩ thông rồi!】
Ta nhìn bọn họ, khóe môi nhếch lên thành một đường cong giễu cợt.
“Chàng muốn ghi nó dưới danh nghĩa của ta, để nó làm đích trưởng tử, ta không ngăn cản. Nhưng ta có ba điều kiện.”
“Thứ nhất, đã ghi dưới danh nghĩa của ta thì nó chính là con trai ta, từ nay không còn nửa xu quan hệ với Tần Uyển. Tần Uyển phải lập tức cút khỏi Hầu phủ, hai mẹ con vĩnh viễn không được gặp lại.”
Tần Uyển đột ngột ngẩng đầu, hoảng sợ kêu lên:
“Không được! Kỳ Nhi là mạng sống của thiếp!”
Ta không để ý tới nàng ta, tiếp tục nhìn chằm chằm Bùi Cảnh Triết.
“Thứ hai, chàng phải ở trước mặt tất cả tộc lão thừa nhận đứa trẻ này là do chàng say rượu loạn tính với một kỹ nữ bên ngoài mà sinh ra. Ta, Thẩm Ninh, khoan dung rộng lượng nên mới miễn cưỡng nhận nó làm con nuôi.”
Sắc mặt Bùi Cảnh Triết đại biến.
“Nàng đang nói bậy bạ gì vậy! Uyển Nhi xuất thân từ gia đình trong sạch!”
Ta trực tiếp ngắt lời hắn.
“Thứ ba, từ hôm nay trở đi, chuyện của Bùi gia các người ta không quản nữa. Nếu Bùi Vân Kỳ là hy vọng tương lai của Hầu phủ, vậy ăn mặc chi tiêu của nó, cùng tiền lễ mời tiên sinh dạy học, tất cả đều do Hầu phủ tự bỏ ra. Ta sẽ không dùng dù chỉ một đồng lên người nó.”
Nói xong, ta ngồi trở lại ghế, nâng chén trà lên.
“Nếu Hầu gia có thể đồng ý ba điều kiện này, ta sẽ đồng ý mở từ đường. Nếu không thể đồng ý, các người từ đâu tới thì cút về đó.”
Trong phòng im lặng như chết.
Tần Uyển túm chặt vạt áo Bùi Cảnh Triết, khóc đến đứt từng khúc ruột.
Bùi Cảnh Triết chỉ vào ta, ngón tay run rẩy hồi lâu.
“Độc phụ… Nàng quả thực là một độc phụ! Nàng biết rõ sổ sách Hầu phủ không còn tiền, nàng biết rõ ta không nỡ rời bỏ Uyển Nhi! Nàng cố ý đưa ra những điều kiện hà khắc như vậy để sỉ nhục chúng ta!”
“Ta chính là đang sỉ nhục các người.”
Ta không hề né tránh mà thẳng thắn thừa nhận.
“Bùi Cảnh Triết, chàng vừa muốn thể diện, lại vừa muốn lợi ích. Chuyện tốt trong thiên hạ sao có thể để một mình chàng chiếm hết?”

