Hắn nói, ta là hoàng hậu duy nhất của hắn.

Đã từng có lúc, đây là thứ ta trân quý nhất.

Thẩm Minh nhìn thấy động tác của ta, cười khẩy:

“Lại muốn giả điên giả dại để lấy lòng thương hại à? Chiêu này vô dụng rồi.”

Thẩm Húc cũng phụ họa:

“Đúng là khiến người ta buồn nôn.”

Thẩm Yến Thanh cũng nhíu mày, giọng đầy mất kiên nhẫn và chán ghét.

“Làm loạn đủ chưa! Người đâu, đưa hoàng hậu xuống, cấm túc ở Phượng Nghi cung. Không có lệnh của trẫm, không được bước ra nửa bước!”

Ta nhìn bọn họ, bỗng nhiên bật cười.

Tiếng cười rất khẽ, lại mang theo cảm giác lạnh lẽo khó nói.

“Thẩm Yến Thanh, Thẩm Chiêu, Thẩm Minh, Thẩm Húc.”

Ta gọi từng cái tên của bọn họ.

“Từ hôm nay trở đi, ta không còn nợ các ngươi nữa.”

Ơn sinh dưỡng, tình phu thê, mười năm yêu thương, mạng sống cả nhà ta.

Đều trả sạch rồi.

Trong ánh mắt kinh ngạc của bọn họ, ta dùng hết sức lực toàn thân, cầm cây trâm phượng từng đại diện cho vinh sủng tột đỉnh và lời thề non hẹn biển, hung hăng đâm vào ngực mình.

Chương 6

Mũi trâm xuyên vào da thịt, máu tươi lập tức nhuộm đỏ vạt áo ta.

Khoảnh khắc trâm phượng đâm xuyên qua ngực, âm thanh thông báo của hệ thống vang lên sâu trong ý thức ta.

“Phát hiện dấu hiệu sinh mệnh của ký chủ đang biến mất. Chương trình thoát ly khởi động…”

“10%… 30%… 70%…”

“Thoát ly thành công.”

Ta hoàn toàn rời khỏi thế giới ngập tràn tuyệt vọng ấy.

Máu nóng từ ngực phun trào, nhuộm đỏ nền gạch lạnh lẽo trong cung điện.

Thẩm Yến Thanh tận mắt chứng kiến sự quyết tuyệt của ta, đầu óc hắn trống rỗng.

Nỗi hoảng sợ chưa từng có như thủy triều nhấn chìm hắn.

Hắn loạng choạng nhào tới, dùng sức bịt lấy lỗ máu trước ngực ta. Đầu ngón tay hắn thấm đẫm chất lỏng ấm nóng, nhưng dù thế nào cũng không thể ngăn lại.

“Thái y! Truyền thái y!” Hắn gào lên khản giọng, âm thanh vì sợ hãi mà biến dạng.

Thẩm Chiêu, Thẩm Minh, Thẩm Húc cứng đờ tại chỗ.

Lần đầu tiên bọn họ nhìn thấy người mẫu thân ruột luôn bị bọn họ chỉ trích là “làm bộ làm tịch”, “giả vờ đáng thương”, lại dùng cách thảm liệt như vậy để kết thúc sinh mạng mình.

Đôi mắt từng ngấn lệ cầu xin bọn họ quay đầu, giờ phút này đã mãi mãi nhắm lại.

Một nhận thức nào đó mà bọn họ từng tin chắc sâu trong lòng bắt đầu rung chuyển dữ dội.

Thái y lăn lộn bò đến, quỳ bên cạnh thân thể ta, run rẩy vươn tay bắt mạch.

Một lát sau, mặt ông ta trắng bệch như tro, phủ phục dập đầu, giọng mang theo tuyệt vọng.

“Bệ hạ… hoàng hậu nương nương… người đã tắt thở rồi.”

Hai mắt Thẩm Yến Thanh đỏ ngầu. Hắn rút phắt thanh kiếm của thị vệ bên cạnh, lưỡi kiếm lạnh lẽo kề lên cổ thái y, rạch ra một vệt máu.

“Cứu sống nàng!” Hắn gầm lên như con thú bị dồn đến đường cùng. “Trẫm ra lệnh cho ngươi, nhất định phải cứu sống nàng!”

Cả đại điện rơi vào sự im lặng chết chóc. Tất cả mọi người bị cơn thịnh nộ của đế vương trấn áp, không dám phát ra tiếng.

Đúng lúc này, cung nữ thân cận của Liễu Ứng Liên lại một lần nữa chạy vào, giọng khóc lóc thúc giục:

“Bệ hạ, Liễu nương nương… người ho ra máu rồi, cầu xin người mau đến xem!”

Thẩm Yến Thanh cứng đờ quay đầu.

Hắn nhìn máu tươi chói mắt đầy đất, nhìn ma ma chết thảm bên cạnh ta, rồi lại nghe thấy “bệnh” của Liễu Ứng Liên.

Lần đầu tiên, hắn sinh nghi với sự yếu đuối bệnh tật luôn xuất hiện đúng lúc của Liễu Ứng Liên.

Đại hoàng tử Thẩm Chiêu nhìn gương mặt tái nhợt mà an nhiên của ta, trong đầu không khống chế được mà nhớ lại dáng vẻ chật vật của ta khi bị bọn họ ép dập đầu, nhớ lại ánh mắt tuyệt vọng của ta khi bị cướp mất con gái.

Liễu nương nương từng dạy bọn họ rằng ta tham luyến hậu vị, tâm địa độc ác, không xứng làm mẫu thân.

Nhưng một người ngay cả mạng cũng không cần, thật sự sẽ tham luyến những vật ngoài thân đó sao?

“Phong tỏa Phượng Nghi cung.” Giọng Thẩm Yến Thanh khàn đến đáng sợ. “Không có lệnh của trẫm, bất cứ ai cũng không được động vào di vật của hoàng hậu.”

Hắn như phát điên, đích thân lục tìm trong tẩm cung đơn sơ của ta.

Hắn muốn tìm bằng chứng cho sự “độc ác” của ta.

Tìm thư từ ta tư thông với người khác.

Tìm búp bê vu cổ ta dùng để nguyền rủa Liễu Ứng Liên.

Chỉ cần tìm được một thứ, liền có thể chứng minh phán đoán của hắn không sai, liền có thể giảm bớt cảm giác nghẹt thở sắp nuốt chửng hắn trong lòng.

Nhưng hắn lục tung mọi ngóc ngách, chỉ tìm được vài chiếc trống bỏi cũ nát.

Đó là những món đồ chơi nhỏ năm xưa hắn tiện tay ném cho ta.

Còn có mấy bộ y phục trẻ con được gấp gọn gàng.

Đường kim mũi chỉ dày dặn, có thể nhìn ra người may đã đặt bao nhiêu tâm tư, nhưng lại mới tinh như chưa từng có ai mặc.

Kích cỡ y phục từ một tuổi đến mười tuổi.

Không nhiều không ít, vừa khớp với tuổi của ba vị hoàng tử.

Thẩm Minh và Thẩm Húc cũng bắt đầu âm thầm tra hỏi cung nhân.

Bọn họ tránh tất cả tai mắt của Liễu Ứng Liên, tìm được vài cung nữ cũ từng hầu hạ ta ở Tân Giả Khố âm u ẩm thấp.

Từ miệng những người già đã sớm bị dọa vỡ mật ấy, bọn họ chắp vá ra một quá khứ hoàn toàn khác.

Chương 7