“Sao anh lại không muốn nữa?”

“Khương Chấn Phong, tôi nói lần cuối cùng. Tôi muốn ly hôn với anh.”

“Anh nghe rõ chưa? Tôi muốn ly hôn với anh!”

Khương Chấn Phong xoa thái dương, giống như bị ai rút cạn linh hồn. Anh hút hết điếu thuốc này đến điếu thuốc khác.

Cho đến khi hộp thuốc rỗng, anh bóp nó thành một cục rồi lạnh lùng ném xuống đất.

“Chu Tuyết, anh…”

Rõ ràng là anh cứ dây dưa không dứt với Vu Duyệt, bào mòn hết tình cảm của tôi dành cho anh.

Sao bây giờ anh còn bày ra dáng vẻ như mình mới là người bị tổn thương?

Tôi bực bội vò tóc, cố đè nén cơn giận trong lòng.

“Việc ly hôn tôi đã ủy quyền toàn bộ cho luật sư Trần xử lý.

“Nếu anh không phối hợp, anh ấy sẽ thay tôi khởi kiện ly hôn.”

“Khương Chấn Phong, giữa chúng ta kết thúc rồi.”

Sau đêm đó, Khương Chấn Phong như biến mất khỏi thế giới của tôi.

Cuộc sống của tôi cũng trở lại đúng quỹ đạo. Tôi quản lý quán cà phê đâu vào đấy.

Lúc rảnh, tôi tham gia triển lãm cà phê, kết giao với những người cùng chí hướng.

“Chu Tuyết, trời lạnh rồi, trong triển lãm không có điều hòa, em nên mặc thêm áo.”

Một giọng nam quen thuộc vang lên sau lưng tôi.

Tôi bất giác quay đầu lại, vừa hay bắt gặp đôi mắt thâm tình của Khương Chấn Phong.

Chương 4

Tôi và Khương Chấn Phong đã xa nhau khá lâu, thật sự không ngờ còn có thể gặp anh ở đây.

“Sao anh lại ở đây?”

Tôi hỏi theo bản năng. Theo trí nhớ của tôi, Khương Chấn Phong bị dị ứng với cà phê, ngay cả ngửi mùi cũng không chịu nổi. Lần đầu tôi pha cà phê ở nhà, anh đã nổi trận lôi đình, thậm chí ném hết đồ pha cà phê của tôi xuống đất.

Từ đó về sau, tôi không bao giờ làm những việc đó ở nhà nữa.

“Anh biết em thích, nên đến xem thử…”

Thật ra tôi cũng không có tâm trạng muốn biết lý do anh đến đây. Chỉ là gặp mặt rồi, tôi vô thức hỏi câu đó mà thôi.

“Ồ, vậy à…”

Tôi xoay người chuẩn bị rời đi, nhưng Khương Chấn Phong lại kéo tay tôi từ phía sau.

“Chu Tuyết, chúng ta nói chuyện được không?”

Tôi vừa định bảo Khương Chấn Phong buông tay, sau lưng anh đã vang lên giọng của một người phụ nữ:

“Chu Tuyết, trùng hợp thật đấy, không ngờ lại gặp cô ở đây.”

Vu Duyệt dẫn theo con xuất hiện phía sau Khương Chấn Phong. Trong lòng tôi hiểu ngay. Quả nhiên chỉ có Vu Duyệt mới có thể khiến Khương Chấn Phong đến một nơi anh không thích.

Tiểu Phong Diệp lập tức đi đến bên cạnh Khương Chấn Phong.

“Ba, người phụ nữ xấu xa này lại đến bám lấy ba à?”

Con bé vừa nói vừa lao vào người tôi, làm bộ muốn đánh tôi.

“Đồ đàn bà xấu xa, sao cô cứ không chịu buông tha cho ba tôi? Tôi đánh chết cô!”

Giọng Tiểu Phong Diệp rất lớn, cả phòng triển lãm đều nghe thấy.

Mọi người lần lượt quay sang nhìn về phía chúng tôi. Tiểu Phong Diệp vẫn không chịu dừng lại:

“Đều tại người phụ nữ xấu xa như cô! Chính cô đã phá hoại tình cảm của ba mẹ tôi!”

Tôi mở quán cà phê, xung quanh đương nhiên cũng có vài người bạn cùng ngành. Khi họ nhìn tôi, ánh mắt đã thêm vài phần tò mò dò xét.

“Không ngờ Chu Tuyết lại là loại người này.”

“Tôi còn tưởng cô ấy rất đơn thuần, không ngờ lại là người thứ ba.”

“Đúng là biết mặt không biết lòng.”

Nghe những lời chói tai xung quanh, tôi lập tức hất tay Khương Chấn Phong ra, cũng cao giọng nói:

“Khương Chấn Phong, tôi đã nói rất rõ trong đơn ly hôn rồi. Là anh cứ chậm chạp không chịu ký tên. Bây giờ anh còn đưa đứa trẻ bên ngoài của anh xuất hiện trước mặt tôi, tôi thật sự không biết anh muốn gì.”

Tiếng bàn tán xung quanh càng dữ dội hơn.

“Không ngờ người đàn ông này lại là chồng cũ của Chu Tuyết. Chẳng lẽ anh ta ngoại tình bên ngoài rồi có con riêng?”

“Tôi cũng thấy giống vậy.”

“Vậy người đàn ông này quá tệ rồi.”

Thấy hướng dư luận thay đổi, Vu Duyệt lập tức đi tới, giả vờ áy náy xin lỗi tôi:

“Chu Tuyết, thật ngại quá. Là Tiểu Phong Diệp cứ đòi đến đây, Chấn Phong cũng hết cách nên mới đi cùng hai mẹ con chúng tôi. Cô tuyệt đối đừng giận anh ấy.”

“Vu Duyệt, tôi và Khương Chấn Phong đã ly hôn rồi. Phiền cô và con cô cất những thủ đoạn khiến người khác buồn nôn đó đi. Tôi chán rồi.”

Từ nãy đến giờ, mày Khương Chấn Phong vẫn luôn nhíu chặt.

“Chu Tuyết, rốt cuộc em muốn anh giải thích bao nhiêu lần nữa? Anh và Duyệt Duyệt không phải quan hệ như em nói.”

“Ồ, vậy nên anh gọi tôi là Chu Tuyết, còn gọi cô ta là Duyệt Duyệt à? Khương Chấn Phong, anh không thể làm một người đàn ông tử tế, thừa nhận chuyện bẩn thỉu giữa anh và Vu Duyệt sao? Biết đâu tôi còn có thể xem anh là đàn ông.”

“Chu Tuyết!”

Giọng Khương Chấn Phong đột nhiên cao lên, mang theo vài phần uy nghiêm và áp bức. Nếu là trước đây, tôi đã sớm từ bỏ nguyên tắc của mình, ngoan ngoãn nghe theo anh.

Nhưng bây giờ, tôi đã mất con rồi, không thể tiếp tục đánh mất cả tôn nghiêm của mình.

“Khương Chấn Phong.”

Giọng tôi lạnh lùng, không có chút hơi ấm.

“Chuyện ly hôn, tôi không hề đùa với anh. Nếu anh không chịu ký tên, tôi chỉ có thể lấy lý do anh ngoại tình trong hôn nhân để ly hôn.

“Đến lúc đó, cả hai chúng ta đều khó coi.”

Nói xong, tôi xoay người rời đi.

Chương 5