Nếu Tiêu Hòa Thụy không quan tâm, ta sẽ chọn một đứa trẻ nghe lời, hiếu thuận khác để nâng đỡ.

Ta sẽ không chỉ vì nó là con ruột mà để bản thân vĩnh viễn bị ghi lại trong sử sách bằng nỗi nhục nhã, trở thành hoàng hậu duy nhất không được hợp táng cùng phu quân.

Đã mười lăm năm rồi, ta cũng nên chọn một đứa con thật sự hợp ý mình.

Trong Khôn Ninh cung, sau khi các phi tần hậu cung cùng hoàng tử, công chúa đến thỉnh an, mọi người lần lượt rời đi.

Chỉ có Tiêu Hòa Thụy vẫn ngồi trên ghế, vẻ mặt do dự.

“Thái tử còn có chuyện gì sao?”

Ta thản nhiên hỏi.

Kiếp trước, khi nó năm tuổi, cuối cùng ta cũng điều dưỡng ổn định tinh thần, đón nó về bên cạnh dạy dỗ.

Mặc dù giữa chúng ta vẫn có một Tô Lệnh Nghi ngăn cách, nhưng dù sao cũng có tình mẫu tử nhiều năm.

Khi ở trước mặt ta, nó cũng sẽ thể hiện sự kiêu căng và tùy hứng của một người con.

Nhưng kiếp này, ta chưa từng sống cùng nó dù chỉ một ngày.

Ở trước mặt ta, nó không thể không cẩn thận dè dặt, thậm chí còn mang theo một chút lấy lòng khó nhận ra.

Tiêu Hòa Thụy sai người đưa đến loại thuốc trị thương tốt nhất.

“Mẫu hậu.”

Nó cúi đầu, giọng nói nặng nề:

“Nhi thần không biết người là mẫu hậu, trước đây đã nhiều lần mạo phạm. Mong mẫu hậu có thể tha thứ cho nhi thần.”

Ta khẽ nhếch môi, cũng không nhận thuốc của nó.

“Con từ nhỏ đã được Chiêu Huệ Quý phi nuôi dưỡng. Con lo lắng, sốt ruột vì bệnh tình của nàng ta cũng là chuyện thường tình.”

Tiêu Hòa Thụy còn muốn nói gì đó, cung nhân đã vào bẩm báo:

“Nương nương, Tề vương điện hạ đến rồi.”

Tề vương bước nhanh vào điện, quỳ xuống, mỉm cười chắp tay với ta.

Giọng nó vang dội:

“Thần nhi thỉnh an mẫu hậu.”

“Binh bộ có chút việc gấp khiến thần nhi chậm trễ một lúc, bỏ lỡ thời gian thỉnh an mẫu hậu, là lỗi của thần nhi.”

Ta nhìn nó, trên mặt không khỏi xuất hiện thêm ý cười.

Sinh mẫu của Tề vương là khuê trung mật hữu nhiều năm của ta.

Đáng tiếc sau khi sinh nó, nàng ấy bị băng huyết qua đời, chỉ để lại một đứa con thơ.

Khi rời cung, ta lo nó không có ai che chở trong cung nên cầu xin Tiêu Cảnh Khác đưa nó đến hành cung nuôi dưỡng, tránh xa tranh đấu hậu cung, đối ngoại thì nói nó được nuôi dưới gối ta.

Sau đó, ta còn để cháu họ của mình làm thư đồng cho nó.

Có Tạ thị của Trấn Quốc công phủ chống lưng, đám hạ nhân cũng không dám dễ dàng bạc đãi nó.

Thấy ta và Tề vương trò chuyện vui vẻ, sắc mặt Tiêu Hòa Thụy càng lúc càng trắng bệch.

Ta nói:

“Cũng đã đến giờ Chiêu Huệ Quý phi uống thuốc hằng ngày. Nếu thái tử không còn việc gì, hãy sớm đến bên cạnh quý phi hầu hạ đi.”

Tiêu Hòa Thụy còn chưa lên tiếng, Tề vương đã cười nói:

“Đúng vậy. Dù sao người trong thiên hạ đều biết nhị đệ là đứa con hiếu thuận nhất hoàng cung. Nếu tiếp tục ngồi đây, e rằng đệ cũng không thể an tâm.”

Môi Tiêu Hòa Thụy khẽ động, cuối cùng chỉ có thể nói:

“Vâng, vậy nhi thần xin cáo lui trước.”

Trong những ngày sau đó, bệnh tình của Tô Lệnh Nghi càng lúc càng nghiêm trọng.

Tiêu Hòa Thụy đến Khôn Ninh cung vài lần, nhưng ta đều tìm lý do tránh không gặp.

So với những chiến tích nổi bật của Tề vương, thái tử kiếp này chỉ có hư danh hiếu thuận.

Gần đây nó lại thường xuyên mất tập trung, làm hỏng mấy việc, khiến Tiêu Cảnh Khác càng thêm thất vọng.

Hôm ấy, Tiêu Cảnh Khác nghỉ lại Khôn Ninh cung.

Nửa đêm, ta đột nhiên giật mình tỉnh giấc, ôm ngực nôn khan dữ dội.

Tiêu Cảnh Khác hoảng sợ, lập tức định triệu ngự y nhưng bị ta ngăn lại.

Ta nói:

“Ta chỉ nằm mơ thấy sau khi chàng qua đời, Thụy nhi lại đối xử với ta như vậy…”

Ta kể cho chàng những chuyện ở kiếp trước, nhưng nói đó chỉ là một giấc mơ.

Tiêu Cảnh Khác an ủi ta rằng giấc mơ đều là giả, nhưng giữa hai hàng lông mày lại xuất hiện thêm vài phần lo lắng.

Trong lòng chàng chưa chắc không có mối lo tương tự.

Đặc biệt là khi Tiêu Hòa Thụy nghe được tin tức, chắc chắn rằng ta có thể chữa bệnh cho Tô Lệnh Nghi, liền dẫn người trực tiếp xông vào Khôn Ninh cung trong lúc Tiêu Cảnh Khác vẫn đang nghỉ trong điện.

“Mẫu hậu! Người bỏ mặc nhi thần nhiều năm, đều là dì mẫu tận tâm chăm sóc nhi thần!”

“Hiện tại dì ấy bệnh nặng, tính mạng nguy kịch, bất cứ cách nào có thể cứu dì ấy, nhi thần cũng sẽ không từ bỏ!”

Tiêu Cảnh Khác không thể tin nổi, nghiêm khắc khiển trách Tiêu Hòa Thụy không biết tôn kính trưởng bối.

Ngày hôm sau, lại có đại thần đàn hặc huynh trưởng của quý phi cưỡng đoạt dân nữ, còn dẫn thái tử ăn chơi trác táng, không lo tiến thủ.

Tiêu Cảnh Khác nổi giận, cuối cùng hạ lệnh:

“Thái tử bị cấm túc tại Đông cung. Mọi công việc đều giao cho Tề vương xử lý.”

Văn võ bá quan nhìn nhau.

Bọn họ hiểu rõ thái tử đã mất thánh tâm.

Buổi chầu vừa kết thúc, Đông cung đã lập tức sai người đến truyền lời, nói thái tử muốn gặp ta một lần.

Cung nhân bưng một món đồ bằng đá Thái Hồ, nói:

“Điện hạ sợ nương nương không chịu gặp mình, nói rằng chỉ cần người nhìn thấy món đồ quý này, mong người dù thế nào cũng đến gặp điện hạ một lần.”

Đó là món đồ kiếp trước ta chọn trong số vật trang trí ở thư phòng của nó, khi muốn chọn một thái tử phi khác cho nó.