Người chỉ dặn: “Thời hạn cấm túc của Nhược Tuyết kéo dài thành ba tháng.”

“Tất cả người hầu trong viện nó đều đổi ra ngoại viện để thẩm vấn.”

Khúc Nhược Tuyết cuối cùng cũng hoảng hốt trong thoáng chốc.

“Phụ thân, con…”

Phụ thân cắt lời nàng.

“Nếu ngươi trong sạch, thẩm vấn xong tự nhiên sẽ trả lại sự trong sạch cho ngươi.”

Nàng cắn môi, nước mắt càng rơi dữ hơn.

Ta nhìn nàng, trong lòng lại chẳng hề thả lỏng.

Bởi ta biết nàng càng bị ép càng sốt ruột.

Càng sốt ruột, nàng càng độc ác.

4

Những ngày sau đó, Khúc Nhược Tuyết không thể gặp ta.

Nhưng bàn tay nàng vẫn có thể vươn vào đây.

Bát canh ngọt của ta vừa được bưng lên, ta liền ngửi thấy một mùi đắng lạnh quen thuộc.

Kiếp trước sau khi uống, ta đau bụng suốt cả đêm.

Khúc Nhược Tuyết ngồi bên giường, giả vờ giả vịt lau mồ hôi cho ta.

Nàng nói: “Thân thể muội muội yếu thế này, sau này làm sao vào cung gặp quý nhân được?”

Lần này ta hất đổ bát canh.

Bát sứ vỡ đầy đất.

Ma ma giật mình.

“Tiểu thư?”

Ta ôm bụng, liều mạng lắc đầu.

Tống viện sứ được mời tới, kiểm tra ra trong canh ngọt có lượng lớn thuốc tính hàn.

Quản sự nhà bếp quỳ dưới đất kêu oan.

“Đây là phương thuốc ôn bổ cho tiểu tiểu thư, đám nô tài tuyệt đối không dám tự ý cho thêm!”

Điều tra tới lui, cuối cùng tra tới một bà tử quét dọn.

Bà tử ấp a ấp úng, nói mình lấy nhầm gói thuốc.

Phúc thúc sai người lục soát chỗ ở của bà ta, tìm được một cây trâm bạc của tam phòng.

Nhưng bà tử nhất quyết không nhận, chỉ nói mình nhặt được.

Manh mối lại đứt.

Ta càng lúc càng bất an.

Nửa tháng sau, Khúc Nhược Tuyết cuối cùng cũng bước ra khỏi Thu Thủy viện.

Lý do là đại thọ tổ mẫu sắp tới, nàng muốn tự tay chép kinh cầu phúc để tạ lỗi.

Nàng gầy đi rất nhiều, sắc mặt tái nhợt, cả người giống như một đóa hoa trắng bị mưa vùi dập.

Nàng quỳ trước mặt tổ mẫu, giọng mềm mại run rẩy.

“Tổ mẫu, con biết sai rồi.”

“Trước kia là con không biết chăm sóc muội muội, khiến muội ấy sợ.”

“Sau này con chỉ đứng từ xa nhìn muội ấy, tuyệt đối không tới gần nữa.”

Tổ mẫu nhìn nàng thật lâu.

“Tốt nhất ngươi nhớ lấy lời này.”

Khúc Nhược Tuyết cúi đầu vâng dạ.

Nàng không chủ động tìm ta nữa.

Thậm chí trên đường từ xa nhìn thấy ta, nàng cũng tránh đi.

Hạ nhân trong phủ dần bắt đầu bàn tán.

“Nhược Tuyết tiểu thư cũng đáng thương thật.”

“Dù sao cũng nuôi mấy năm rồi, nói cấm túc là cấm túc.”

“Lan Lan tiểu thư còn nhỏ, lại không nói được, có khi thật sự hiểu lầm chuyện gì đó.”

Khi những lời này truyền đến tai ta, ta đang nằm sấp trên bàn vẽ tranh.

Ta vẽ một cái hồ.

Bên hồ có một bé gái đang mỉm cười.

Dưới nước là một bé gái khác.

Nàng há miệng nhưng chẳng thể phát ra âm thanh.

Mẫu thân nhìn thấy, sắc mặt trắng bệch đến đáng sợ.

“Lan Lan, đây là đâu?”

Ta chỉ về hướng hậu hoa viên.

Mẫu thân nắm tay ta.

“Ai đang đứng bên hồ?”

Ta chỉ vào người trong tranh, sau đó lại chỉ về phía Thu Thủy viện.

Mẫu thân không hỏi thêm.

Đêm ấy, bên hồ sen ở hậu hoa viên có thêm hộ vệ.

Lớp băng mỏng ven hồ cũng bị đập vỡ một nửa.

Nhưng cơ hội của Khúc Nhược Tuyết lại đến sớm hơn ta tưởng.

Hôm đó, Khúc Nhược Tuyết bưng một đĩa bánh hoa quế tới ngoài viện của ta.

Nàng không bước vào, chỉ đứng dưới hành lang.

“Lan Lan, tỷ không vào.”

“Đây là bánh mới làm trong bếp, tỷ để ở đây.”

Ta trốn sau lưng ma ma, lắc đầu.

Nàng cười khổ.

“Muội vẫn sợ tỷ.”

Nói xong nàng xoay người định đi.

Nhưng khi lướt qua nhau, nàng đột nhiên túm lấy cổ tay ta.

Sức lực mạnh đến mức hoàn toàn không giống một bé gái mười tuổi.

Ta giật mình, liều mạng giãy giụa.

Nhưng nàng nhét một cây trâm nhọn vào tay ta, sau đó nắm tay ta hung hăng rạch lên cánh tay mình.

Máu lập tức trào ra.

Nàng buông tay ngã xuống đất, tiếng khóc chói tai.

“Lan Lan!”

“Tại sao muội lại lấy trâm đâm tỷ?”

Trong viện lập tức hỗn loạn.

Ngay cả ma ma cũng sợ đến ngây người.

Trong tay ta vẫn nắm cây trâm dính máu.

Khúc Nhược Tuyết ngã dưới đất, tay áo bị máu nhuộm đỏ, khóc đến toàn thân run rẩy.

“Tỷ chỉ muốn mang bánh tới cho muội…”

“Nếu muội ghét tỷ thì sau này tỷ không tới nữa là được.”

Hạ thị giống như đã tính sẵn thời gian, nhanh chóng dẫn người xông vào.

Bà ta nhìn thấy máu trên cánh tay Khúc Nhược Tuyết, lập tức gào khóc.

“Đích phòng khinh người quá đáng!”

“Nhược Tuyết dù không phải con ruột, cũng đã gọi các người là phụ mẫu suốt mấy năm!”

“Chẳng lẽ đích tiểu thư cao quý, còn con cái tam phòng chúng ta đáng bị nó lấy trâm đâm sao?”

Nàng lúc nào cũng như thế.

Hại ta trước.

Sau đó lại giả thành người bị ta làm tổn thương.

Ta cuống đến mức cổ họng siết chặt.

Phụ thân và tổ mẫu đều tới.

Khúc Nhược Tuyết quỳ dưới đất, nước mắt đầm đìa.

“Phụ thân, tổ mẫu, đừng trách muội muội.”

“Muội ấy chỉ luôn không thích con.”

“Con bị thương một chút cũng không sao.”

Hạ thị lại không chịu bỏ qua.

“Không thể cứ thế mà cho qua!”

“Hôm nay nhất định phải cho tam phòng một lời giải thích!”

Mấy vị trưởng bối trong tộc cũng cau mày.

Ta nắm tay mẫu thân, mồ hôi lạnh thấm ướt lưng.

Nàng từng nói: “Muội muội tự ngã xuống.”

Tất cả mọi người đều tin.