“Hoàng hậu, ngươi nắm giữ triều chính như vậy, đợi sau khi ngươi chết, gia tộc của ngươi sẽ gặp họa. Tin hay không, sau khi ngươi chết, tất cả người nhà ngươi đều sống không quá ba tháng.”
Ta chẳng để ý, phất tay với nàng ta.
Gia tộc?
Ha ha, không có thứ đó đâu, đã giết sạch từ lâu rồi.
Ta thậm chí còn kể với nàng ta một chút chi tiết.
“Khi ta ra tay với bọn họ, bọn họ cũng không dám tin, vừa nói với ta về thân tình, vừa nói với ta về hiếu đạo.”
“Thậm chí còn nguyền rủa sau khi ta chết nhất định sẽ xuống địa ngục chịu trăm loại cực hình. Nhưng bọn họ tham lam di sản cha nương ta để lại, hại chết cha nương ta, lại đuổi ta tới hoang viện không người ở, thậm chí còn hạ độc trong cơm của ta, muốn dùng cái chết của ta để đổi lấy lợi ích lớn hơn.”
“Cho nên bổn cung nói với bọn họ, bọn họ cũng sẽ xuống địa ngục, đến khi gặp lại dưới địa ngục, ta sẽ lại cho bọn họ một đao.”
“Bọn họ liền không nói nữa, chỉ dùng ánh mắt sợ hãi nhìn ta.”
Thẩm Hòa không nói gì nữa.
Nàng ta nhìn ta bằng ánh mắt chấn động, hoảng sợ, thậm chí còn mang theo chút sùng bái.
Cung nữ thân cận gọi ta đi phê tấu chương.
Ta cáo từ Thẩm Hòa.
Khi tới cửa, Thẩm Hòa gọi ta lại.
“Vậy ngươi chưa từng nghĩ sử sách sẽ viết về ngươi thế nào sao? Bọn họ sẽ nói ngươi tàn bạo bất kham, là đệ nhất yêu hậu thiên cổ.”
“Ngươi sẽ để tiếng xấu muôn đời.”
“Tất cả mọi người đều sẽ mắng ngươi.”
Ta “ồ” một tiếng.
“Lưu danh muôn đời hay để tiếng xấu vạn năm thì thế nào? Hiền hậu thiên cổ chưa chắc đã sống thoải mái bằng bổn cung, đời người trên thế gian, sảng khoái là được.”
“Huống chi, nếu hậu thế mắng ta, vậy chứng tỏ bổn cung tác động được cảm xúc của bọn họ, bổn cung thật có bản lĩnh.”
Ta vẫy tay với nàng ta.
“Được rồi, đi đây.”
Ta bước ra khỏi tiểu viện trong ánh mắt kính sợ của nàng ta.
Trong tín niệm của ta, đời người chẳng có gì đáng sợ, dù là bị nghìn người chỉ trích.
Khi tất cả mọi người đều chỉ trích ta, ta sẽ giết sạch tất cả mọi người.
Đây chính là đạo của ta.

