Ánh mắt Yến Thời Vân phức tạp, như thể thế giới quan mười mấy năm sụp đổ.

Tôi khó hiểu:

“Tôi nói tôi là lừa đảo bao giờ?”

Nói mới nhớ, trước đây tôi với anh đã gặp nhau đâu nhỉ?

Tôi nhặt mảnh vỡ kính chiếu yêu đã vỡ làm đôi dưới đất lên.

“Không biết còn dùng được không…”

Yến Thời Vân im lặng một lát.

“Hóa ra cô thật sự không nhớ tôi.”

Tôi: ?

Yến Thời Vân đọc hiểu ánh mắt của tôi, thở dài thật sâu.

“Năm lớp tám, cô từng quỳ trước cổng biệt thự nhà tôi, quấy rầy tôi suốt ba tháng…”

Ánh mắt Tiểu Đào tràn đầy thán phục.

“Chị, hóa ra chiến tích hồi nhỏ của chị đã dữ vậy rồi à? Em nhất định phải học hỏi chị nhiều hơn!”

Tôi nghẹn.

“Khụ khụ… vậy là anh không đúng rồi. Anh nói sớm anh là khách cũ thì tôi còn giảm giá hữu nghị cho anh.”

“Đừng nói chuyện này nữa, trốn sau lưng tôi, đừng vướng tay vướng chân.”

Yến Thời Vân: ?

Vị nữ đạo sĩ này, cô chuyển chủ đề hơi cứng quá rồi đấy.

Tiểu Đào là người trốn nhanh nhất. Cô ấy lo lắng hỏi:

“Chị, chị bị thương thành thế này rồi, còn được không?”

Tôi nắm mảnh vỡ trong lòng bàn tay, mặc cho mảnh kính cứa rách da thịt, máu chảy theo kẽ tay nhỏ xuống.

“Em tưởng đạo sĩ bắt quỷ dựa vào cái gì? Dựa vào cơ thể cứng cáp để đánh tay đôi à? Thứ đó tát một cái có thể đập chết mười chị.”

Tiểu Đào nghi hoặc:

“Hả? Vậy dựa vào gì?”

“Dựa vào não. Học chị nhiều vào.”

10

Tôi nhắm mắt lại, bắt đầu niệm một đoạn chú văn mà cụ cố ngoại chỉ truyền cho tôi trước lúc lâm chung.

Đoạn chú văn đó tôi chưa từng dùng, bởi cụ cố ngoại từng nói, một khi sử dụng sẽ phải trả cái giá không thể đảo ngược.

Nhiệt độ trong vườn hoa đột ngột hạ xuống. Tôi có thể cảm nhận được thứ gì đó đang bị rút ra khỏi cơ thể mình.

Mảnh gương sáng lên.

Không phải ánh vàng của kính chiếu yêu, mà là một loại ánh sáng trắng bệch, giống âm hỏa đặc trưng của cõi âm.

Mảnh vỡ bay khỏi tay tôi, tự ghép lại giữa không trung thành một chiếc gương hoàn chỉnh.

Tuy nứt ngang nứt dọc, nó lại tỏa ra nguồn sức mạnh khiến người ta tim đập chân run.

“Đây là…” Lần đầu tiên, nữ quỷ lộ vẻ kiêng dè.

“Gương Âm Dương? Không, không đúng. Gương Âm Dương đã vỡ từ lâu rồi…”

“Nó không phải Gương Âm Dương.”

Tôi mở mắt, cảm giác tầm nhìn của mình hơi mờ đi.

Giọng nói cũng phát ra từ sâu trong cổ họng, mang theo sự trầm thấp không thuộc về tôi.

“Nó là thứ cuối cùng cụ cố ngoại để lại cho tôi, Toái Kính.”

“Tôi gọi nó là kính chiếu yêu, ngươi tưởng nó thật sự là kính chiếu yêu à? Trêu ngươi thôi.”

Trên mặt gương của Toái Kính, chân thân của nữ quỷ hiện ra rõ ràng.

Đó không phải dáng vẻ của một người phụ nữ trưởng thành, mà là một bé gái bảy tám tuổi.

Cô bé cuộn tròn trong bóng tối vô tận, toàn thân quấn đầy chú ấn dày đặc.

Mắt cô bé nhắm nghiền, như đang ngủ say, lại như đang chịu đựng một kiểu tra tấn vĩnh hằng nào đó.

Hai bím tóc được chải gọn gàng, gương mặt mơ hồ không rõ, nhưng quanh thân tỏa ra oán khí cực kỳ nồng đậm.

“Cô!”

Giọng nữ quỷ thay đổi, không còn là tiếng gào sắc nhọn chói tai nữa.

Mà là một giọng run rẩy, gần như không dám tin.

“Ta ghét con người các ngươi nhất! Nham hiểm xảo trá!”

“Giả làm đạo sĩ rởm lừa ta còn chưa đủ, đến kính chiếu yêu cũng là giả!”

“Chết đi! Tất cả các ngươi đi chết hết đi—!!”

11

Oán khí ngập trời kiểu này, nếu tôi cứng đầu xông lên chống đỡ trực diện, e là đến cặn cũng không còn.

Tôi đưa cho mỗi người một mảnh Toái Kính, dặn họ cầm chắc trong tay, tuyệt đối không được làm rơi.

“Thứ này có thể che giấu sinh khí của chúng ta, có hiệu ứng ảo cảnh. Nói đơn giản là tạo cho nữ quỷ kia một ảo giác, giấu bản thể của chúng ta đi.”

Tiểu Đào nắm chặt mảnh gương, không dám thả lỏng chút nào.

Yến Thời Vân tuy không nói gì, nhưng chỉ đứng sát bên cánh tay tôi, một bước cũng không rời.

Tiểu Đào cà khịa một câu:

“Đồ làm màu.”

Cơ thể anh ta cứng lại, rồi lại bám sát hơn.

So với mạng nhỏ, mặt mũi là cái gì.

Mấy người chúng tôi rón rén cẩn thận băng qua phòng khách, khom người men theo cầu thang đi xuống.

Nữ quỷ vẫn đang không ngừng tấn công ảo ảnh do gương phản chiếu, chưa phát hiện bản thể của chúng tôi sắp chạy thoát.

Chỉ là đi một lúc lâu, tôi nhận ra hình như chúng tôi vẫn đang vòng vòng tại chỗ.

Tôi phanh gấp, giơ tay ra hiệu cho hai người phía sau dừng lại.

“Không đúng.”

“Vừa rồi rõ ràng tôi đã bước qua bảy bậc thang, nhưng hoa văn hình bán nguyệt trên bức tường trước mặt y hệt hai phút trước.”

“Quỷ đả tường?” Yến Thời Vân run giọng bổ sung.

Tôi trầm giọng:

“Không phải thuật che mắt bình thường. Đạo hạnh của nữ quỷ này sâu hơn tôi tưởng. Sau lưng nó chắc còn có người, hơn nữa là một đạo sĩ có đạo hạnh rất cao, nếu không thì không thể bày được trận pháp kiểu này.”

“Toái Kính không thể lừa hoàn toàn mắt nó, chỉ che được ‘sinh khí’ của chúng ta, nhưng không che được luồng ‘gió’ do chúng ta di chuyển tạo ra.”

“Chúng ta phải nhanh chóng tìm cách rời khỏi đây, nếu không sớm muộn gì nó cũng lần theo luồng khí sống mà tìm ra chúng ta.”

Giọng Tiểu Đào run rẩy:

“Vậy làm sao bây giờ…”

Tôi ngồi xổm xuống, đầu ngón tay chạm đất, nhắm mắt cảm nhận dòng chảy của “khí”.