Tần Duệ Ý thấy trong lòng chua xót, anh ta còn định nói thêm gì đó.

Nhưng người đàn ông từ cửa đã nhanh chóng bước tới cạnh tôi.

Tôi mỉm cười, đi thẳng vào vấn đề: “Anh đến hơi muộn đấy, chẳng phải ba em đã bàn bạc với anh hôm nay sẽ tổ chức lễ cưới rồi sao?”

Người đàn ông khẽ mỉm cười, lúc này Tần Duệ Ý mới thấy gương mặt anh ta quen thuộc đến lạ.

Dường như có một cái tên chực thốt ra, nhưng anh ta mãi vẫn không thể gọi tên người đó.

“Nhà họ Tô quả thực có báo trước với anh việc em đồng ý liên hôn, nhưng anh không ngờ em lại muốn tổ chức đám cưới sớm như vậy.”

“Ngay khoảnh khắc nhận được tin tức, anh đã lập tức chuẩn bị, nhưng vẫn không kịp. Anh còn đang đau đầu không biết phải giải thích với em thế nào, vì suy cho cùng, anh muốn cho em một đám cưới hoàn mỹ nhất.”

“Không ngờ, em còn chẳng cần anh chuẩn bị lễ cưới, rốt cuộc chuyện này là thế nào? Quả thật anh đã đến trễ một bước.”

Dứt lời, người đàn ông quay đầu nhìn Tần Duệ Ý, ngũ quan của anh trong mắt Tần Duệ Ý lúc này cũng càng trở nên rõ nét.

“Nếu không, anh cũng sẽ chẳng có cơ hội chứng kiến vở kịch lố bịch này.”

“Lại có người muốn mua lại đám cưới của anh và em sao? Mà em lại chẳng hề tức giận một chút nào ư? Đây vẫn là Đại tiểu thư nhà họ Tô mà anh biết sao?”

Vừa nói, anh vừa ngang nhiên nắm lấy tay tôi.

Mắt Tần Duệ Ý trừng lớn đến cực điểm.

Cho đến khoảnh khắc này, anh ta mới nhận ra thân phận của người đàn ông đứng trước mặt mình.

Người đàn ông tự dưng xuất hiện trong lễ cưới của anh ta và Tô Nghênh Thu, thậm chí cướp luôn thân phận chú rể của anh ta…

Lại chính là đích tôn nhà họ Yến, Tổng giám đốc của Yến thị, Yến Thiên Tung!

6

“Không thể nào!”

Tần Duệ Ý gần như buột miệng thốt ra câu đó.

Đối tượng kết hôn của tôi sao có thể là Tổng giám đốc Yến thị được?

Yến thị chính là tập đoàn lẫy lừng ở thành phố S, à không, là một tập đoàn danh tiếng trên khắp cả nước.

Còn tôi, chỉ là một người phụ nữ sinh ra trong một gia đình bình thường.

Thậm chí vì tự ti, cho đến tận bây giờ tôi còn không dám để Tần Duệ Ý gặp gia đình mình.

Dù cho có chút nhan sắc đi chăng nữa, thì cũng tuyệt đối không thể với tới Tổng giám đốc của Yến thị!

Rốt cuộc mọi chuyện là thế nào?

Tổng giám đốc Yến thị tại sao lại xuất hiện ở đây? Tại sao lại phối hợp diễn kịch với tôi?

Hàng vạn câu hỏi nảy sinh trong đầu Tần Duệ Ý.

Nhưng mặc kệ thế nào, điều duy nhất Tần Duệ Ý dám chắc chắn đó là:

Tôi tuyệt đối sẽ không kết hôn với Yến Thiên Tung.

Bởi vì Tần Duệ Ý vô cùng khẳng định, tôi là người yêu anh ta sâu đậm.

Chính tôi là người đã đồng hành cùng anh ta từ những ngày còn ở đáy xã hội để có được vị thế như hiện tại.

Tập đoàn Tần thị có thể phát triển như ngày hôm nay, tuyệt đối không thể thiếu đi công lao của tôi.

Rất nhiều lần Tần Duệ Ý muốn bỏ cuộc, đều là tôi đứng ra, hết lần này đến lần khác, tựa như một phép màu, kéo Tần thị vực dậy từ vực thẳm.

Vì anh ta, tôi thậm chí có thể uống rượu đến xuất huyết dạ dày, chỉ để đàm phán thành công một dự án.

Tôi yêu anh ta đến vậy, sao có thể gả cho người khác được?

Nghĩ đến đây, sự phẫn nộ làm cho đầu óc Tần Duệ Ý mờ mịt.

Anh ta gần như căm phẫn nhìn Yến Thiên Tung.

“Tổng giám đốc Yến thị tại sao lại ở đây? Tô Nghênh Thu đã bên tôi bảy năm, ngài tuyệt đối sẽ không kết hôn với cô ấy!”

“Lẽ nào ngài chỉ muốn làm nhục tôi? Hay là muốn trêu đùa Tô Nghênh Thu? Thú vui của tầng lớp thượng lưu mấy người nhạt nhẽo đến thế sao?”

Những lời gào thét của Tần Duệ Ý, Yến Thiên Tung chẳng mảy may để tâm.

Tôi cũng không ngoảnh lại nhìn anh ta lấy một cái, chỉ chăm chú nhìn Yến Thiên Tung trước mặt và mỉm cười.

CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: https://vivutruyen.net/dao-hoang-thu-long-toi-doi-luon-chu-re/chuong-6/