Lồng ngực Hoàng thượng phập phồng dữ dội, bàn tay chỉ vào Hoàng hậu còn hơi run rẩy:
“Nàng thân là Hoàng hậu, sao lòng dạ có thể hẹp hòi đến vậy?”
Khóe môi Hoàng hậu cong lên, giống như đang khóc, lại giống như đang cười:
“Nhưng ta cũng là thê tử của người!”
“Thậm chí số lần người gặp cung nữ này còn nhiều hơn gặp ta. Vậy ta làm Hoàng hậu còn có ý nghĩa gì?!”
Nghe thấy câu ấy, Hoàng thượng lập tức nổi giận:
“Được, được, rất được! Nếu đã như vậy, từ hôm nay phế bỏ thân phận Hoàng hậu của nàng, vĩnh viễn giam cầm trong cung điện này, không được bước ra ngoài!”
Khi rời đi, bước chân Hoàng thượng có phần loạng choạng.
Hoàng hậu cũng mềm nhũn ngã xuống đất, ánh mắt đờ đẫn:
“Ta làm Hoàng hậu nhiều năm, không ngờ cuối cùng lại thua trong tay một cung nữ chưởng đăng. Ngươi đắc ý lắm phải không?”
Ta quay đầu nhìn Hoàng hậu, thản nhiên nói:
“Nương nương, Thái hậu đã nhiều lần khuyên Hoàng thượng phế bỏ hậu vị của người, nhưng Hoàng thượng chưa từng đồng ý.”
“Mỗi lần, Hoàng thượng đều nói: ‘Hoàng hậu là thê tử kết tóc của trẫm, trẫm không đành lòng khiến nàng thương tâm.’”
Nói xong, ta không quan tâm Hoàng hậu phản ứng thế nào, trực tiếp xoay người rời đi.
Chẳng bao lâu sau, phía sau liền truyền đến tiếng gào khóc của Hoàng hậu.
Giết người tru tâm, cùng lắm cũng chỉ đến thế.
Ngày hôm sau, khi ta đang giám sát mấy cung nữ chế tạo dầu đèn, Chu công công chạy đến nói với ta:
“Đêm qua, Hoàng hậu đã treo cổ tự vẫn.”
“Trước đây Thục phi kiêu căng ngang ngược, đắc tội với quá nhiều người. Sáng nay có người đến xem, phát hiện nàng ta đã bị kẻ nào đó siết cổ đến chết.”
“Dưới thân còn lưu lại một vũng máu. Cảnh tượng ấy quả thật vô cùng thê thảm.”
Ta cúi đầu nhìn hai bàn tay mình, không nói gì.
Bọn họ có kết cục thế nào đã không còn liên quan đến ta.
Vài ngày sau, thân thể Thái hậu đã hoàn toàn bình phục.
Người trực tiếp gọi ta đến bên giường, nắm lấy tay ta rồi nói:
“Đứa trẻ này, con đã phải chịu khổ rồi.”
“Ai gia muốn nhận con làm nghĩa nữ, con có đồng ý không?”
Ta sững người, cổ họng giống như bị thứ gì đó chặn lại.
Trong điện vô cùng yên tĩnh.
Thái hậu và Hoàng thượng đều đang chờ câu trả lời của ta.
Giọng ta rất khẽ:
“Con đồng ý. Con nguyện ý.”
Kể từ đó, trời quang mây tạnh, không còn một bóng u ám.

