Tôi ôm chặt thùng giấy, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên.
Đúng lúc bầu không khí giương cung bạt kiếm, căng thẳng đến mức khiến người ta ngạt thở,
một tiếng động cơ từ ngoài cửa truyền tới.
Mọi người theo bản năng quay đầu nhìn.
Chỉ thấy một chiếc Rolls-Royce màu đen với đường nét mượt mà và khí thế trầm ổn
từ từ dừng trước vị trí đỗ xe VIP ngay chính diện cửa lớn.
Người tới chính là Tổng giám đốc Triệu.
Sau khi xuống xe, ánh mắt ông quét qua đại sảnh, dừng trên người tôi rồi lộ ra nụ cười.
Ban đầu Tô Tình vô cùng kinh ngạc, nhưng nhanh chóng điều chỉnh biểu cảm rồi bước nhanh lên đón:
“Tổng giám đốc Triệu! Sao ông lại đích thân tới đây?”
“Cũng không báo trước một tiếng để chúng tôi chuẩn bị tiếp đón.”
Tổng giám đốc Triệu bắt tay cô ta đơn giản, nhưng ánh mắt lại vượt qua cô ta, nhìn thẳng về phía tôi. Giọng ông mang theo sự vui vẻ thân quen:
“Trần Niệm, báo cho cậu một tin tốt.”
“Cuộc họp nội bộ của công ty chúng tôi vừa thông qua quyết định, phương án của cậu cuối cùng đã thắng.”
Mắt Tô Tình lập tức sáng lên.
“Vừa hay tôi ở gần đây nên tiện đường ghé qua, muốn trực tiếp nói chuyện với cậu về những chi tiết hợp tác tiếp theo.”
Nói xong, Tổng giám đốc Triệu mới chú ý tới thùng giấy tôi đang ôm, bầu không khí kỳ lạ xung quanh và đám bảo vệ đang chắn trước mặt tôi.
Ông nghi hoặc nhướng mày:
“Đây là… chuyện gì? Cậu định nghỉ việc à?”
Tôi hé miệng, cổ họng hơi khô.
Còn chưa kịp lên tiếng, Tô Tình đã giành nói trước, nụ cười hoàn hảo không chút sơ hở:
“Tổng giám đốc Triệu hiểu lầm rồi. Trần Niệm là nhân viên chủ chốt của công ty chúng tôi, sao có thể nghỉ việc được?”
“Công ty đang chuẩn bị giao trọng trách cho anh ấy, điều anh ấy sang chi nhánh mới thành lập làm người phụ trách. Đây là một số đồ dùng văn phòng mới vừa được cấp cho anh ấy.”
Vừa nói, cô ta vừa dùng ánh mắt ra hiệu cho tôi, mang theo sự áp chế không cho phép phản bác.
Nhưng ngay giây tiếp theo, tôi không chút nể nang vạch trần lời nói dối:
“Tổng giám đốc Triệu, tôi không được điều chuyển, mà đã bị công ty sa thải. Bây giờ tôi đang chuẩn bị rời đi.”
Lời vừa dứt, không khí lập tức đông cứng.
Nụ cười thoải mái ban đầu trên mặt Tổng giám đốc Triệu biến mất.
Ông nhìn tôi rồi lại nhìn Tô Tình đang cứng đờ sắc mặt.
Ánh mắt trở nên đầy ẩn ý, nhưng không lập tức lên tiếng.
Mặt Tô Tình đỏ bừng với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, sau đó chuyển sang xanh mét.
Cô ta hung hăng lườm tôi, miễn cưỡng nặn ra nụ cười với Tổng giám đốc Triệu nhưng lại không biết phải giải thích thế nào.
Hai kẻ bám đuôi thấy vậy lập tức tiến lên giải vây.
“Tổng giám đốc Triệu! Chào ông, chào ông!”
Lý Mị nhiệt tình nói:
“Ông đến vì dự án lớn ở Nam Thành đúng không? Tốt quá rồi!”
“Trước đây Trần Niệm đúng là đã theo dự án một thời gian, nhưng gần đây anh ấy có kế hoạch cá nhân nên chủ động đề nghị rời đi.”
“Hoàn toàn không liên quan gì tới Tổng giám đốc Tô hay công ty!”
Hứa Chí Cường cũng lập tức bổ sung, giọng đầy tự tin:
“Đúng vậy, Tổng giám đốc Triệu. Công việc của Trần Niệm chúng tôi đã bàn giao đầy đủ, mọi tài liệu đều còn nguyên.”
“Sau này dự án này sẽ do tôi và Lý Mị chuyên trách theo dõi. Ông có bất cứ yêu cầu gì đều có thể liên hệ với chúng tôi.”
“Đảm bảo phục vụ chu đáo, khiến ông hài lòng!”
Hai người kẻ tung người hứng, ra sức kéo chủ đề trở lại chuyện hợp tác, đồng thời cố gắng loại tôi ra khỏi chuyện này.
Ánh mắt Tổng giám đốc Triệu dừng trên khuôn mặt không biểu cảm của tôi một lúc rồi khẽ gật đầu:
“Đã tới rồi thì nói chuyện một chút vậy.”
“Tổng giám đốc Triệu, mời ông đi bên này!”
Tô Tình như trút được gánh nặng, lập tức nghiêng người dẫn đường.
Lý Mị và Hứa Chí Cường vây quanh Tổng giám đốc Triệu, nhiệt tình nói chuyện rồi dẫn ông về phía thang máy.
Đội trưởng Vương và đám bảo vệ nhìn nhau, lặng lẽ tránh sang một bên.
Không ai nhắc tới chuyện kiểm tra hay lục soát người nữa.
Tôi ôm thùng giấy, dưới vô số ánh mắt phức tạp, không quay đầu bước ra khỏi cổng công ty.
Về tới nhà, tôi còn chưa kịp ngồi xuống thì điện thoại đã reo dồn dập.
Trên màn hình hiện tên Tô Tình.
Tôi bắt máy nhưng không nói gì.
Đầu bên kia truyền đến giọng Tô Tình, khách sáo chưa từng có:
“Trần Niệm, bây giờ anh đang ở đâu?”
“Chuyện vừa rồi… có lẽ có chút hiểu lầm.”
“Anh lập tức quay lại công ty một chuyến. Dự án của Tổng giám đốc Triệu cần anh tham gia thảo luận.”
Tôi đi tới bên cửa sổ, nhìn dòng xe dưới đường.
“Tổng giám đốc Tô, tôi đã nghỉ việc rồi. Dự án của công ty không còn liên quan đến tôi.”
“Trần Niệm!”
Giọng Tô Tình nặng hơn một chút, nhưng vẫn cố giữ vẻ dịu dàng.
“Tôi biết trong lòng anh đang tức giận, nhưng bây giờ không phải lúc giở tính trẻ con.”
“Tổng giám đốc Triệu nói rất rõ, giai đoạn đầu luôn do anh phụ trách kết nối, ông ấy tin tưởng phán đoán chuyên môn của anh hơn, hy vọng những chi tiết tiếp theo sẽ do anh chủ trì trao đổi.”
“Đây là dự án quan trọng của công ty, liên quan đến đại cục. Cảm xúc cá nhân cứ tạm gác sang một bên.”
“Anh lập tức quay lại. Chuyện trước đó… chúng ta có thể bàn tiếp.”

