“Chúng tôi rất rõ mệnh lệnh mình nhận được là gì.”
“Có điều, vị đồng chí này có một điểm nói đúng, phiền mọi người tắt livestream và dừng quay video.”
Nói xong, hai cảnh sát phía sau đi kiểm tra điện thoại của đám đông vây xem.
Mà quản lý mặt đất lại ghé tới: “Đừng tức giận, đồng chí cảnh sát.”
“Vị cô Diệp này chính là như vậy, không nói lý, chắc đầu óc có chút vấn đề, tưởng Trái Đất đều là nhà cô ta.”
“Chúng ta đưa về phê bình giáo dục là được.”
Nói xong lại quay sang tôi.
“Cô Diệp, máy bay còn hơn mười phút nữa là cất cánh rồi. Cô xem, hôm nay cô nhất định không lên được máy bay.”
“Cô nói xem máy bay này cất cánh hay không cất cánh đây?”
Anh ta đắc ý cười nhìn tôi.
Tôi liếc nhìn thẻ nhân viên của anh ta.
“Trương Tụng Dương, quản lý Trương.”
Nghe thấy máy bay sắp cất cánh, ngược lại tôi bình tĩnh lại.
Tôi ngồi xuống chiếc ghế phía sau, dựa vào lưng ghế, vắt chân.
“Tôi nói rồi, máy bay này không thể cất cánh, dù cất cánh rồi cũng phải bay ngược về cho tôi.”
“Vị cảnh sát này, tôi thật lòng khuyên anh xác nhận lại tên người mà anh phải bảo vệ.”
“Nhân tiện tra xem vị cô Trịnh Tú Mai kia và vị quản lý Trương Tụng Dương này có quan hệ gì.”
Quả nhiên, Trương Tụng Dương vừa nghe câu này, sắc mặt hơi thay đổi.
Ban nãy lúc tôi nghe anh ta nói với cảnh sát, người cuối cùng lên máy bay là Trịnh Tú Mai.
Sắc mặt tất cả nhân viên mặt đất đều thay đổi, hơn nữa ánh mắt đều rơi lên người Trương Tụng Dương.
Hai người họ tuyệt đối có liên quan, tôi cũng hiểu vì sao mình lại bị ngăn cản lên máy bay.
Một quản lý muốn mở cửa sau cho người quen, tưởng đã tìm được một quả hồng mềm dễ bóp.
Giọng điệu đột nhiên thay đổi và trạng thái thả lỏng của tôi khiến cảnh sát nảy sinh một chút dao động.
Nhưng nghĩ tới mệnh lệnh chết từ cấp trên, cùng sự trịnh trọng trong giọng điệu đó.
Anh ta vẫn để đội viên vây tới: “Thưa cô, bây giờ cô đã chạm tới tội phạm hình sự, cản trở an toàn bay, chúng tôi sẽ bắt cô theo pháp luật.”
Hai cảnh sát kéo tôi khỏi ghế, chiếc còng bạc bị khóa vào cổ tay tôi.
Bọn họ định kéo tôi, cưỡng ép rời khỏi sân bay.
Một loạt tiếng bước chân càng chỉnh tề, càng dồn dập từ xa tới gần.
“Trời ạ, đội người kia thế mà đều mang súng!”
5
Các cảnh sát không dừng lại, làm việc công vụ, chuẩn bị đưa tôi ra khỏi sân bay.
Bọn họ kẹp lấy cánh tay tôi, đội người kia lướt qua vai.
Tôi biết dù mình có cố gắng thế nào cũng vô ích.
Máy bay đã rời khỏi ống lồng, muốn lên máy bay, hoặc là đợi điều phối máy bay quay lại.
Hoặc là ngồi xe buýt lên máy bay, nhưng như vậy cũng phải điều phối các máy bay khác.
Xe buýt mới có thể chạy lên đường băng.
Thời gian bị chậm trễ đã không thể lấy lại.
Mạng sống của những đứa trẻ kia, lại ít đi thêm một phần khả năng sống sót.
Tôi rơi vào sự tự trách và hối hận sâu sắc.
Tại sao phải lãng phí thời gian tranh luận với bọn họ, trực tiếp bảo lão Trương liên hệ sân bay, có thể giảm bớt quá nhiều phiền phức.
Tôi không nên cho rằng đây là hiểu lầm, chỉ cần giải thích rõ là có thể thuận lợi lên máy bay.
Càng không nên để lão Trương và mọi người giúp tôi tạo vỏ bọc, để tôi có thể lén về nhà ở bên bố mẹ. Sao lại chỉ thiếu có mấy ngày như vậy chứ?
Nếu tôi không về, tôi có thể xuất hiện ở hiện trường ngay lập tức.
Càng sẽ không xảy ra những chuyện này.
Ngay khi chúng tôi sắp ra khỏi khu chờ, có một người gọi tên tôi.
“Diệp Lan Khê, tiến sĩ Diệp?”
Tôi ngẩng đầu, một người đàn ông đang ngồi trên chiếc xe nhỏ trong sân bay.
Xe còn chưa dừng hẳn, anh ta đã sốt ruột nhảy xuống.
“Đúng là cô, tiến sĩ Diệp.”
“Đây là chuyện gì vậy, sao các anh lại bắt tiến sĩ Diệp?”
Người tới hét lớn với cảnh sát đang bắt tôi.
“Xin anh đừng cản trở chúng tôi làm việc.”
Cảnh sát không vui nói.
“Các anh đợi đã, tôi gọi một cuộc điện thoại, thật là.”
“Các anh có biết các anh đã phạm sai lầm lớn không? Nếu xảy ra vấn đề, còn làm cảnh sát gì nữa.”
“Đều phải ngồi tù, còn bị bêu danh muôn đời.”
Anh ta vừa nói vừa lấy điện thoại ra, nhanh chóng gọi một số.
“Anh sắp xếp người kiểu gì vậy, bọn họ muốn bắt tiến sĩ Diệp đi. Không phải nói tiến sĩ Diệp đã lên máy bay rồi sao?”
“Anh nhanh lên. Ôi trời, anh dùng điện thoại của tôi truyền lời thì có tác dụng gì, mau gọi cho người dẫn đầu bọn họ đi.”
Anh ta vừa cúp điện thoại chưa tới hai mươi giây, điện thoại của cảnh sát dẫn đội đã vang lên.
Người bên kia gần như đang gào thét, tôi đứng bên cạnh nghe rất rõ.
“Mẹ kiếp, tôi bảo các cậu đi bảo vệ tiến sĩ Diệp, sao cậu lại bắt tiến sĩ Diệp?”
“Còn không mau cút về, bảo đảm tiến sĩ Diệp lên máy bay hả?”
Tôi thấy mồ hôi trên trán cảnh sát dẫn đội lập tức túa ra.
“Nhưng, máy bay đã sắp cất cánh rồi.”
“Còn cần tôi dạy cậu à? Chặn lại! Đặc cảnh không phải cũng tới rồi sao, cùng nhau chặn lại!”
“Nhất định phải bảo đảm tiến sĩ Diệp có thể lên chuyến bay này, thuận lợi tới thành phố H!”
“Đội trưởng Tống, hai mươi ba đứa trẻ mẫu giáo và mười hai giáo viên.”
“Sinh tử của ba mươi lăm người đều nằm trong tay chúng ta!”
“Chỉ có tiến sĩ Diệp mới có thể cứu bọn họ, cậu hiểu không?”
6

