“Cậu biết vì sao Hằng Viễn hủy hợp đồng không?”

“Vì họ vừa ký hợp đồng mời Lục Thần Châu làm người đại diện!”

“Trong hợp đồng có điều khoản độc quyền. Hợp tác với Lục Thần Châu rồi thì không thể hợp tác với công ty Bùi Thuật nữa!”

Tay tôi dừng trên con chuột.

Tin nhắn thứ ba:

“Mộ Ly, có phải Lục Thần Châu đang báo thù giúp cậu không?”

Tôi không trả lời.

Nhưng tối hôm đó, Bùi Thuật hẹn tôi gặp mặt.

Anh nói có chuyện quan trọng muốn nói, địa điểm chọn ở quán mì chúng tôi trước kia thường đến.

Tôi do dự một chút, cuối cùng vẫn đi.

Quán mì vẫn còn đó, chủ quán không đổi, ngay cả thực đơn cũng không đổi.

Bùi Thuật ngồi ở vị trí chúng tôi từng hay ngồi, trước mặt đặt hai bát mì.

“Em tới rồi.”

Anh đứng dậy, giúp tôi kéo ghế.

“Chuyện gì?”

“Ăn mì trước đã.”

Anh đưa đũa cho tôi.

“Trước đây em thích nhất mì bò ở quán này, thêm một phần dưa chua.”

Tôi không nhận đũa.

“Bùi Thuật, rốt cuộc là chuyện gì?”

Anh im lặng một lát, đặt đũa xuống.

“Chuyện Hằng Viễn, em biết rồi đúng không?”

“Nghe nói rồi.”

“Là Lục Thần Châu làm.”

Anh nhìn vào mắt tôi.

“Anh ta đang theo đuổi em, đúng không?”

“Chuyện này không liên quan đến anh.”

“Mộ Ly, em nghe anh nói.”

Giọng anh trở nên nghiêm túc.

“Con người Lục Thần Châu không đơn giản như vậy.”

“Anh ta lăn lộn trong giới hơn mười năm, có thể đứng vững ở vị trí đỉnh lưu lâu như thế, thủ đoạn không sạch sẽ…”

“Đủ rồi.”

Tôi đứng dậy.

“Bùi Thuật, anh gọi em ra đây chỉ để nói xấu anh ấy?”

“Anh là vì muốn tốt cho em…”

“Thời điểm anh còn có thể nói vì muốn tốt cho em đã qua rồi.”

Tôi cầm túi định đi.

“Em có biết nguyên nhân anh ta ly hôn không?”

Bùi Thuật nói phía sau.

“Vợ cũ của anh ta nói anh ta có ham muốn kiểm soát, không cho cô ấy có vòng quan hệ xã hội riêng…”

Tôi dừng bước.

“Bùi Thuật.”

Tôi không quay đầu.

“Dù những lời anh nói là thật, đó cũng là lựa chọn của riêng em.”

“Chúng ta đã kết thúc rồi, anh không có quyền can thiệp vào cuộc sống của em.”

Tôi bước ra khỏi quán mì. Gió thu thổi tới, hơi lạnh.

Điện thoại rung một cái, là tin nhắn của Lục Thần Châu.

“Địa điểm chụp ngày mai đổi rồi, tôi đã bảo người gửi địa chỉ mới cho cô.”

“Nghỉ sớm đi.”

Tôi nhìn một cái, không trả lời.

Bình luận:

【Nam chính hoảng rồi.】

【Bắt đầu bôi nhọ tình địch, thao tác kinh điển.】

【Khoan đã, vợ cũ Lục Thần Châu nói anh ấy có ham muốn kiểm soát là thật sao?】

【Không biết, nhưng hiện tại nữ phụ đúng là chưa nhìn rõ.】

【Kệ thật hay giả, nữ phụ đâu phải đồ ngốc, cô ấy sẽ tự phán đoán.】

【Ủng hộ nữ phụ! Lúc này nam chính còn tới phá đám, quá kém sang.】

10

Khi Bạch Mộng Nghiên tới tìm tôi, tôi đang thử ánh sáng trong studio.

Lễ tân nói có người tìm, tôi ra ngoài xem thì thấy cô ta đứng ở đại sảnh.

Cô ta ăn mặc giản dị hơn nhiều, để mặt mộc, tóc buộc tùy tiện, hoàn toàn khác lần đầu tôi gặp.

“Chị Mộ Ly.”

Giọng cô ta rất nhỏ.

“Có thể làm phiền chị vài phút không?”

Tôi dẫn cô ta xuống quán cà phê dưới lầu.

Cô ta ngồi đối diện tôi, ngón tay cứ xoắn lấy vạt áo, giống hệt lúc trước trong công ty bị tôi hỏi trước mặt mọi người “quýt này ai mua”.

“Chủ tịch Bùi điều em đến kho hàng rồi.”

“Anh ấy nói nếu em không đi, sẽ sa thải em, còn phong sát em trong ngành.”

“Chị Mộ Ly, trong nhà em còn có bà nội phải nuôi, em không thể không có việc làm.”

Tôi nhìn cô ta, không nói gì.

“Em biết là em sai rồi.”

Nước mắt cô ta rơi xuống.

“Em không nên có ý nghĩ với chủ tịch Bùi, em không nên mua quýt đó, em không nên…”

“Cô không làm sai gì cả.”

Tôi ngắt lời cô ta.

Cô ta sững sờ.

“Thích một người không phải là sai.”

Tôi nâng cà phê uống một ngụm.

“Cô chỉ chọn sai người.”

“Bùi Thuật là người mà ai cưới anh ta cũng sẽ không hạnh phúc.”

Đó là sự thật.

Anh quá bận, bận đến mức không có thời gian ở bên bất kỳ ai.

Anh có thể cho bạn tiền, cho bạn nhà, cho bạn tất cả vật chất.

Nhưng anh không cho được thời gian, không cho được sự bầu bạn, không cho được cảm giác “trong mắt chỉ có bạn”.

Bạch Mộng Nghiên lau nước mắt, nhỏ giọng nói:

“Chị Mộ Ly, chị có thể giúp em không?”

“Em xin chị đó, em không muốn về quê. Sức khỏe bà nội em không tốt…”

Tôi nghĩ một chút, lấy điện thoại ra.

“Tôi có quen một người bạn mở studio, vừa hay đang tuyển trợ lý nhiếp ảnh.”

“Cô học thiết kế đúng không? Chắc có thể đảm nhiệm.”

Bạch Mộng Nghiên mở to mắt.

“Chị… chị đồng ý giúp em?”

“Tôi giúp cô, không phải vì tôi không hận cô.”

Tôi nhìn vào mắt cô ta.

“Mà vì tôi không cần hận cô.”

“Trong cuộc đời tôi, cô thậm chí còn không tính là vai phụ.”

Bạch Mộng Nghiên cúi đầu, khóc rất lâu.

Tôi gửi địa chỉ và thông tin liên hệ của studio cho cô ta, rồi đứng dậy.

“Làm việc cho tốt, đừng nghĩ mấy chuyện không đâu.”

“Đời người rất dài, đừng lãng phí thời gian vào đàn ông của người khác.”

Tôi xoay người rời đi.

Bước ra khỏi quán cà phê, ánh nắng rất đẹp.

Bình luận nổ tung.

【Nữ phụ lấy đức báo oán?】

【Tôi khóc rồi, cô ấy giúp Bạch Mộng Nghiên.】

【Câu “Trong đời tôi, cô còn không tính là vai phụ” ngầu quá.】

【Đây mới là đại nữ chủ thật sự.】