Chẳng qua người phải liên tục mang thai và gánh chịu rủi ro sinh nở chưa bao giờ là tôi.

Vương Tú Lan bị bảo vệ ngăn lại, không thể cử động nên lại trút giận lên người tôi.

“Cha mẹ cô đâu?”

“Tôi muốn xem gia đình kiểu gì lại có thể dạy ra một đứa con gái như cô!”

Ánh mắt tôi chợt lạnh xuống.

“Chuyện này không liên quan tới gia đình tôi.”

“Sao lại không liên quan? Không có giáo dục chính là do cha mẹ không biết dạy!”

“Cha tôi đã qua đời.”

“Mẹ tôi có vấn đề về tinh thần.”

Vương Tú Lan khựng lại, ngay sau đó cười khẩy.

“Chẳng trách không có ai quản…”

“Câm miệng.”

Lần đầu tiên tôi hoàn toàn lạnh mặt.

Những lời còn lại của bà ta lập tức nghẹn trong cổ họng.

Tôi nhìn chằm chằm vào bà ta, nói rõ từng chữ:

“Cái tát bà vừa đánh tôi đã được camera giám sát của công ty ghi lại rõ ràng. Nếu bà còn sỉ nhục gia đình tôi thêm một câu, tôi sẽ yêu cầu luật sư giao toàn bộ những lời bà vừa nói cho cảnh sát.”

Sắc mặt Vương Tú Lan cứng đờ.

Đúng lúc này, thang máy phía sau bỗng vang lên một tiếng “ting”.

Đám đông chen chúc lập tức xôn xao.

Có người khẽ hô:

“Tổng giám đốc Cố tới rồi.”

Đám đông tự động tách sang hai bên.

Tôi ngẩng đầu lên.

Cố Đình Xuyên bước nhanh ra khỏi thang máy.

Rõ ràng anh ta vội vàng chạy tới, cà vạt hơi lệch, trên trán còn lấm tấm mồ hôi.

Khi vừa bước vào khu vực làm việc, trên mặt anh ta chỉ có vẻ lo lắng.

Giây tiếp theo, anh ta nhìn thấy Tô Mạn Ninh.

Bước chân đột ngột khựng lại.

Sau đó, anh ta lại nhìn thấy Vương Tú Lan đang bị bảo vệ ngăn cản.

Sắc mặt lập tức thay đổi.

Cuối cùng, ánh mắt anh ta vượt qua tất cả mọi người, dừng trên người tôi.

Bốn mắt nhìn nhau.

Mười bốn năm.

Tôi quá hiểu người đàn ông này.

Tôi biết khi nói dối, anh ta sẽ vô thức mím môi; khi căng thẳng, các ngón tay sẽ bất giác co lại; càng hiểu rõ lúc thật sự hoảng loạn, anh ta sẽ im lặng trước rồi mới tìm lý do.

Mà lúc này, tất cả những phản ứng đó đều xuất hiện trên mặt anh ta.

Vì vậy, tôi đã không cần hỏi thêm nữa.

Tô Mạn Ninh là thật.

Năm đứa con gái là thật.

Đứa con thứ sáu trong bụng cô ta cũng là thật.

Chỉ có Cố Đình Xuyên mà tôi tin tưởng bao năm nay là giả.

Tô Mạn Ninh cũng quay đầu lại.

Khoảnh khắc nhìn thấy anh ta, nước mắt cô ta càng trào ra dữ dội.

“Đình Xuyên…”

Cô ta vừa định bước lên.

Tôi đã lên tiếng trước.

“Chẳng phải cô vẫn luôn muốn biết tôi và Cố Đình Xuyên có quan hệ gì sao?”

Bước chân cô ta dừng lại.

Tôi nhìn cô ta rồi lại nhìn Cố Đình Xuyên đang đứng cách đó vài mét với sắc mặt trắng bệch.

Khoảnh khắc này, trái lại tôi không còn vội vàng nữa.

Tôi thậm chí rất muốn biết anh ta sẽ giải thích về tôi thế nào với một người phụ nữ đã sinh cho anh ta năm đứa con gái, trong bụng còn mang thai đứa thứ sáu.

Và anh ta định giải thích về cô ta thế nào với người vợ đã yêu anh ta mười bốn năm, kết hôn với anh ta mười hai năm như tôi.

Tôi chậm rãi giơ tay, chỉ vào người đàn ông mà mình đã yêu suốt mười bốn năm.

“Vừa hay.”

“Người đã tới rồi.”

Tôi nhìn Tô Mạn Ninh, nói rõ từng chữ:

“Người chồng đã kết hôn với tôi mười hai năm, yêu nhau mười bốn năm đã tới rồi.”

5

Lời vừa dứt, cả khu vực làm việc như bị ai đó nhấn nút tắt âm thanh.

Tô Mạn Ninh ôm bụng đứng nguyên tại chỗ, vẻ đắc ý trên mặt Vương Tú Lan cũng cứng đờ.

Chỉ có Cố Đình Xuyên bước nhanh về phía tôi. Anh ta nhìn vết tát trên mặt tôi rồi hạ giọng nói:

“Tri Ý, chúng ta về nhà nói chuyện.”

Một tiếng “Tri Ý” này đã rõ ràng hơn bất kỳ lời giải thích nào.

Tôi tránh bàn tay anh ta đưa tới, hỏi ngược lại:

“Về căn nhà nào? Anh có hai người phụ nữ, sáu đứa con, tôi thật sự không biết anh đang nói tới căn nhà nào.”

Tô Mạn Ninh bất ngờ túm lấy tay áo anh ta:

“Đình Xuyên, cô ta có ý gì? Tại sao cô ta nói đã kết hôn với anh mười hai năm?”

Cố Đình Xuyên không trả lời, chỉ bảo cô ta về bệnh viện trước.

Tô Mạn Ninh lại đỏ mắt lắc đầu:

“Trước đây anh đã nói rất rõ rằng anh chưa từng kết hôn.”

Tôi lấy điện thoại ra, mở giấy đăng ký kết hôn điện tử rồi xoay màn hình về phía cô ta.

Ngày đăng ký là mười hai năm trước, họ tên và số giấy tờ tùy thân, không có thứ nào có thể làm giả.

Tô Mạn Ninh nhìn chằm chằm vào màn hình, sắc máu trên mặt từng chút một rút sạch.

Vương Tú Lan còn muốn nói giấy đăng ký là giả, tôi đã nhìn về phía bảo vệ:

“Lưu lại toàn bộ đoạn camera ghi cảnh bà ta vừa đánh người rồi giao cho phòng pháp chế. Còn giấy đăng ký có phải giả hay không, cứ để cảnh sát điều tra.”

Cuối cùng, Vương Tú Lan không tiếp tục xông tới nữa.

Tô Mạn Ninh lại giống như bỗng nhớ ra chuyện gì, lẩm bẩm:

“Đình Xuyên nói chúng tôi đã sớm là vợ chồng, giấy tờ chỉ là hình thức…”

Nói được một nửa, chính cô ta lại ngừng lại.

Suốt tám năm qua, cô ta đã sinh cho Cố Đình Xuyên năm đứa con gái, trong bụng còn mang thai đứa con thứ sáu, nhưng chưa từng thật sự cùng anh ta tới cơ quan đăng ký kết hôn dù chỉ một lần.

Tôi không có hứng nhìn cô ta suy sụp, chỉ đưa mắt nhìn lại Cố Đình Xuyên.

“Chuyện giữa anh và cô ta lát nữa sẽ tính. Bây giờ chúng ta tính một món nợ khác trước.”

“Thẩm thị.”