“Đây là ngọc của bà nội.” Giọng anh ta rất bình tĩnh. “Vỡ rồi. Em nói xem, nó là thật hay giả?”
Ôn Gia Ni há miệng, nhưng không nói nổi một chữ.
Kỳ Hoài Uyên xoay người ra khỏi phòng ngủ, đi xuống lầu.
Sau lưng anh ta, Ôn Gia Ni gọi lớn:
“Kỳ Hoài Uyên! Kỳ Hoài Uyên, anh nghe em giải thích!”
Anh ta không quay đầu, đi thẳng ra khỏi cổng nhà họ Kỳ.
Khoảnh khắc ấy, toàn bộ đèn trong chính đường nhà họ Kỳ tắt ngúm.
Trong từ đường, bài vị của bà nội nhà họ Kỳ đổ xuống.
Bài vị tám đời tổ tiên nhà họ Kỳ ngã hàng loạt như quân domino.
Chỉ có bài vị ở trên cùng khắc chữ “Lâm thị” là không đổ.
Kỳ Hoài Uyên đứng trước cổng nhà họ Kỳ, nhìn tất cả mọi chuyện.
Lần đầu tiên, anh ta quỳ xuống trước cửa nhà mình, dập đầu một cái.
“Bà nội, con xin lỗi. Con không giữ được cô ấy.”
7
Sau khi Kỳ Hoài Uyên rời đi, điện thoại của Ôn Gia Ni reo lên.
Là ngân hàng Cayman.
“Cô Ôn, tài khoản offshore đứng tên cô, hai mươi tám tỷ đô la Mỹ, đã được chuyển toàn bộ ra ngoài vào năm ngày trước. Tài khoản nhận là quỹ từ thiện nhà họ Kỳ. Ghi chú chuyển khoản viết: Cô Chiêu Phúc, hoàn trả.”
Ôn Gia Ni cầm điện thoại, tay run đến mức không bấm ngắt được cuộc gọi.
Cô ta quay sang nhìn Lục Nghiên Châu.
Mặt Lục Nghiên Châu đã không còn chút máu.
“Năm ngày trước?” Giọng anh ta như bị ép ra từ cổ họng. “Con ngốc kia đã ra tay trước khi đi rồi sao?”
Ôn Gia Ni không đáp.
Cô ta bế đứa con trai trên giường lên, cầm chiếc túi đã thu dọn từ lâu.
“Đi. Đi ngay bây giờ.”
Đêm hôm đó, Ôn Gia Ni ôm con trai cùng Lục Nghiên Châu lên xe ra sân bay.
Bọn họ lái rất nhanh.
Tay Lục Nghiên Châu cầm vô lăng vẫn luôn run rẩy.
Chiếc xe đâm vào lan can trên cao tốc Giang Nam.
Lục Nghiên Châu chết tại chỗ.
Ôn Gia Ni được đưa đi cấp cứu nhưng không qua khỏi.
Đứa trẻ được một đôi vợ chồng già đi ngang qua cứu, đưa về nhà mẹ của Ôn Gia Ni.
Nó không phải con của nhà họ Kỳ.
Nó là nghiệp chướng cuối cùng của đời Ôn Gia Ni.
Chiều ngày Ôn Gia Ni và Lục Nghiên Châu chết, cảnh sát phá cửa kho hàng nhà họ Ôn.
Vị cảnh sát dẫn đầu đi sâu vào trong kho, rồi sững người.
Tận cùng nhà kho, trên giá của cả một bức tường, có hơn một nghìn miếng ngọc bội. Mỗi miếng đều là dương chi ngọc, khắc chữ “Kỳ”, giống hệt miếng ngọc bà nội nhà họ Kỳ để lại.
Vị cảnh sát cầm một miếng lên lật lại.
Dưới đáy khắc hai chữ nhỏ: “Ôn Ký”.
Nhân viên giám định đeo găng tay, cầm một miếng soi dưới ánh sáng.
“Dương chi ngọc Hòa Điền, kỹ thuật sáu mươi năm trước. Chế tác cực kỳ tinh xảo, gần như giống hệt hàng thật của nhà họ Kỳ.”
Sau đó, cảnh sát tìm được một cuốn ghi chép gia tộc trong ngăn bí mật ở thư phòng nhà họ Ôn.
Bên trong ghi lại toàn bộ kế hoạch từ đời ông nội của Ôn Gia Ni.
Tổ tiên nhà họ Ôn làm nghề ngọc khí, được xem là thương hiệu lâu năm trong giới đồ cổ thủ đô.
Sáu mươi năm trước, vào ngày bà nội nhà họ Kỳ gả vào nhà họ Kỳ, ông nội của Ôn Gia Ni được mời đến dự lễ với tư cách thương nhân ngọc khí. Chỉ liếc mắt một cái, ông ta đã nhận ra miếng dương chi ngọc kia là cực phẩm trong cực phẩm.
Về sau, ông ta dò hỏi được rằng miếng ngọc ấy chỉ dành cho thiếu phu nhân chính thức đeo.
Ai đeo nó lên, người đó chính là nữ chủ nhân nhà họ Kỳ.
Từ ngày đó, ông ta bắt đầu làm giả miếng ngọc bội ấy.
Ông ta chờ bà nội nhà họ Kỳ qua đời, chờ vị trí thiếu phu nhân nhà họ Kỳ bỏ trống, chờ con gái nhà họ Ôn gả vào nhà họ Kỳ, ngồi lên vị trí thiếu phu nhân chính thức.
Ngọc thật cũng được, ngọc giả cũng được.
Chỉ cần đeo lên, nhà họ Kỳ sẽ là của nhà họ Ôn.
Nhà họ Ôn dùng sáu mươi năm để chờ đến đời Ôn Gia Ni.
Tất cả cảnh sát trong kho đều im lặng.
Làm nghề cả đời, họ chưa từng thấy một cái bẫy nào sâu đến vậy.
Sau đó, cảnh sát điều tra dòng tiền của toàn bộ tài khoản offshore đứng tên nhà họ Ôn, phát hiện trong ba năm qua có hai mươi tám tỷ đô la Mỹ được chuyển từng đợt từ tài khoản liên quan đến Tập đoàn Kỳ Thị.
Người xử lý trong hồ sơ chỉ có một cái tên: Lục Nghiên Châu.
Tin tức truyền đến giới thượng lưu thủ đô.
Chưa đầy hai mươi bốn tiếng, cả giới thượng lưu đồng loạt cắt quan hệ với nhà họ Ôn.
Nhà dì của Ôn Gia Ni đóng cửa không tiếp khách.
Nhà cậu cô ta từ quan về quê.
Đêm đó, từ đường nhà họ Ôn bị mười hai nhà sưu tầm già từng bị nhà họ Ôn lừa mua ngọc giả mang đồ đến đập phá suốt đêm. Đập xong, mỗi người còn nhổ một bãi nước bọt lên cửa từ đường.
Cảnh sát không ngăn.
Nhà họ Ôn chính thức bị xóa tên khỏi giới thượng lưu thủ đô.
Mẹ của Ôn Gia Ni, người phụ nữ từng được Kỳ Hoài Uyên mời rượu trong đại tiệc nhà họ Kỳ, đêm đó ôm đứa con trai Ôn Gia Ni để lại, quỳ trước cổng nhà họ Kỳ, khóc trên nền đá xanh.
“Cậu Kỳ, cầu xin cậu, nể tình con gái tôi đã sinh đứa bé này, tha cho nhà họ Ôn chúng tôi, tha cho đứa trẻ này.”
Bà ta quỳ một ngày, Kỳ Hoài Uyên không ra.
Quỳ hai ngày, anh ta vẫn không ra.
Đến sáng ngày thứ ba, cổng nhà họ Kỳ mở.
Kỳ Hoài Uyên bước ra.
Anh ta không mặc vest, chỉ mặc một chiếc sơ mi trắng giản dị.
Trong lớp áo sơ mi ấy có khâu sợi chỉ cuối cùng tôi để lại, sợi chỉ đã phai thành màu trắng.

