Tôi bị nhốt trong chiếc quan tài đen ngòm, dính chặt bên cạnh một thi thể.
Những hàng chữ đỏ chậm rãi xuất hiện trên mặt trong nắp quan tài.
【Đừng sợ.】
【Trên người người chết có thứ cô dùng được.】
6
Trong quan tài tối đến mức không nhìn thấy bàn tay trước mặt.
Tôi cố nhịn cảm giác buồn nôn, lần mò trên người thi thể.
Khi sờ tới ngực, đầu ngón tay chạm phải một vật cứng.
Là một chiếc điện thoại dành cho người cao tuổi.
Người nhà ông cụ đã nhét chiếc điện thoại vào làm đồ tùy táng.
Tôi ấn nút nguồn.
Màn hình sáng lên một tia sáng yếu ớt.
Chỉ còn chín phần trăm pin.
Không có SIM.
Hy vọng vừa mới dấy lên trong tôi lập tức tắt ngấm.
Những hàng chữ đỏ lại xuất hiện.
【Điện thoại không thể gọi điện.】
【Nhưng có thể ghi âm.】
Tôi khựng lại.
Bên ngoài, cha nuôi đang nói chuyện với bác sĩ Hoàng.
“Tới nhà hỏa táng thì khoan thiêu.”
“Lôi người ra trước, tôi còn có chuyện muốn hỏi nó.”
Bác sĩ Hoàng cười một tiếng.
“Ông bớt tay lại một chút. Lần trước suýt đánh chết người, vẫn là tôi giúp ông xử lý hậu quả.”
“Không chết được đâu.”
Giọng cha nuôi nhẹ tênh.
“Mai sáng người mua tới rồi. Bốn trăm nghìn đấy. Thiếu một ngón tay người ta cũng ép giá.”
Tôi lập tức bật ghi âm.
Pin điện thoại chỉ còn tám phần trăm.
Tôi áp điện thoại sát khe quan tài.
Bác sĩ Hoàng lại hỏi:
“Thế đứa lớn thì sao?”
“Chân đều phế cả rồi, giữ lại cũng chỉ tốn cơm.”
Chị gái đang ở ngay trên xe.
Câu này chắc chắn chị cũng nghe thấy.
Bên ngoài im lặng vài giây.
Cha nuôi chậc một tiếng.
“Đưa cho lão Chu.”
“Hắn không chê què, hai mươi nghìn cũng được.”
Chị gái đột nhiên bật khóc.
“Ba, ba không nói như vậy!”
“Ba nói chỉ cần con giúp ba bắt được A Ninh, ba sẽ chữa chân cho con mà!”
Cha nuôi mất kiên nhẫn mắng:
“Khóc cái gì?”
“Lão Chu có nhà có đất, mày lấy hắn là đi hưởng phúc. Còn muốn thế nào nữa?”
“Con không muốn!”
Chị bắt đầu đập cửa xe.
“Ba lừa con! Thả con xuống!”
Một tiếng bốp giòn vang lên.
Có vẻ cha nuôi vừa tát chị.
“Còn làm loạn nữa tao ném mày xuống núi.”
Tiếng khóc của chị lập tức nhỏ xuống.
Tôi nắm chiếc điện thoại, hoàn toàn không bất ngờ.
Chị luôn cho rằng chỉ cần đủ nghe lời, cha nuôi sẽ yêu thương chị.
Nhưng cha nuôi nuôi chị chẳng khác gì nuôi chó.
Ngoan thì vuốt ve vài cái.
Không ngoan thì đánh gãy chân.
Điện thoại chỉ còn năm phần trăm pin.
Tôi tắt ghi âm.
Đoạn này đã đủ chứng minh cha nuôi muốn bán tôi.
Nhưng trước hết tôi phải sống sót ra ngoài.
Quan tài làm bằng gỗ liễu, nắp rất dày.
Bốn phía đều bị đóng đinh chết, hoàn toàn không thể đẩy ra.
Tôi sờ tới cổ tay ông cụ.
Trên đó có một chuỗi tràng hạt.
Giữa chuỗi hạt có xâu một đồng tiền bằng đồng đã được mài nhọn.
Tôi giật đồng tiền xuống, nhắm vào khe gỗ bên hông quan tài, từng chút từng chút khoét ra ngoài.
Bánh xe không ngừng xóc nảy.
Mỗi lần rung, đồng tiền lại cắt rách tay tôi.
Máu chảy dọc theo ngón tay.
Tôi không dừng.
Không biết đã qua bao lâu, cuối cùng tôi cũng khoét được một lỗ nhỏ trên tấm gỗ.
Gió lạnh chui vào.
Tôi tham lam hít mấy hơi.
Âm thanh bên ngoài đã thay đổi.
Xe ba bánh đang đi qua cầu.
Phía dưới cầu là một con sông.
Trong đầu tôi lập tức có kế hoạch.
Tôi xé áo tang thành từng dải vải, nhét vào khe quan tài.
Sau đó lấy nửa lọ thuốc giảm đau còn lại ra, nghiền nát toàn bộ số thuốc rồi đổ qua lỗ nhỏ.
Mấy con chó kéo xe phía trước ngửi thấy mùi thuốc, đột nhiên trở nên kích động.
Ngay sau đó, tôi dùng đồng tiền đâm mạnh vào sợi dây chó lộ bên ngoài quan tài.
Con chó bị giật mình, lập tức lao mạnh sang bên cạnh.
Chiếc xe ba bánh mất kiểm soát.
“Phanh lại!”
“Mau phanh lại!”
Bên ngoài lập tức hỗn loạn.
Thân xe đâm mạnh vào lan can cầu.
Quan tài trượt khỏi thùng xe.
“Ầm!”
Tôi cùng quan tài rơi xuống sông.
Nước lạnh xuyên qua khe gỗ tràn vào.
Quan tài chìm xuống trước rồi lại nổi lên, theo dòng nước trôi về phía hạ lưu.
Trên bờ vang lên tiếng gầm của cha nuôi.
“Xuống vớt!”
“Người mà chạy mất thì tất cả chúng mày đừng mong yên!”
Ánh đèn pin quét dọc theo mặt sông.
Tôi co người trong quan tài, tiếp tục dùng đồng tiền khoét tấm gỗ.
Nước tràn vào càng lúc càng nhiều.
Đúng lúc tôi sắp bị nhấn chìm, tấm ván bên hông cuối cùng cũng nứt ra.
Tôi dùng vai đâm mạnh.
“Rắc!”
Tấm gỗ bật ra một lỗ hổng.
Tôi chui xuống nước, thuận theo dòng chảy bơi về phía hạ lưu.
Phía sau, mấy chùm đèn pin vẫn đuổi theo chiếc quan tài trống đang trôi ngày càng xa.
Tôi bơi tới bãi lau sậy, vừa bò lên bờ thì một bàn tay đột nhiên thò ra từ bóng tối, bịt chặt miệng tôi.
“Đừng hét.”
“Bọn họ đang tìm cháu.”
Tôi ngẩng đầu.
Người kéo tôi lại vậy mà chính là thím béo.
7
Thím béo kéo tôi vào dưới gầm cầu.
“Mạng cháu cứng thật đấy.”
Bà ném cho tôi một chiếc áo khoác cũ.
“Mặc vào.”
Tôi không nhận.
“Tại sao thím lại giúp cháu?”
Thím béo chậc một tiếng.
“Đề phòng tôi như đề phòng trộm vậy?”
“Được, không tin thì thôi. Cháu cứ ra ngoài đi, vừa hay để Trần Đại Sơn bắt về.”
Tôi vẫn nhìn chằm chằm vào bà.
Bà thở dài, xắn tay áo lên.
Trên cánh tay đầy những vết bỏng.

