Là bác sĩ Hoàng ở phòng khám trong thị trấn.
Mỗi lần chị gái bị đánh gãy xương, đều là ông ta tới xử lý.
Ông ta chưa bao giờ báo cảnh sát, thậm chí còn giúp cha nuôi tiêm thuốc cho những người bỏ trốn, khiến họ hai ngày liền không bò dậy nổi.
Tôi nhìn ra ngoài qua khe ván.
Chiếc xe địa hình quen thuộc đang đỗ ở ngã đường.
Cha nuôi dựa vào xe, trong tay dắt hai con chó săn.
Chị gái đứng ngay bên cạnh ông ta.
Mặt chị đầy nước mắt, nhưng giọng nói lại vô cùng rõ ràng.
“Chú Hoàng, cháu nhìn thấy rồi.”
“A Ninh khoác vải trắng, chui xuống đáy chiếc xe chở quan tài.”
Bác sĩ Hoàng lấy một chiếc kim tiêm ra, chậm rãi đẩy không khí trong ống tiêm ra ngoài.
“Được, chú sẽ lôi nó ra ngay.”
Tiếng bước chân nhanh chóng tiến lại gần.
Tim tôi đập mạnh như sắp nhảy ra khỏi miệng.
Ngay giây tiếp theo, một cây xà beng cắm vào khe tấm ván ngay phía trên đầu tôi.
5
Ngay giây tiếp theo, một cây xà beng cắm vào khe tấm ván ngay phía trên đầu tôi.
Tấm nắp bị cạy bật lên một góc.
Gió lạnh tràn vào.
Gương mặt bác sĩ Hoàng xuất hiện ngoài khe hở.
Ông ta đeo khẩu trang, trong tay vẫn cầm một chiếc kim tiêm.
“Chậc, trốn kín thật đấy.”
“Ra đây đi, A Ninh.”
“Chú tiêm nhẹ thôi, không đau đâu.”
Tôi co người ở sâu nhất trong ngăn bí mật, không động đậy.
Bác sĩ Hoàng bật cười.
“Còn đợi chú mời mày à?”
Vừa nói, ông ta vừa thò tay vào.
Đúng lúc bàn tay ông ta sắp chạm tới tôi, thím béo đột nhiên tru lên một tiếng.
“Ông nhà tôi ơi!”
Bà ngồi phịch xuống bên cạnh quan tài, khóc đến xé lòng.
“Lúc sống ông bị người ta bắt nạt, chết rồi còn bị người ta mở quan tài. Sao số ông khổ thế này!”
Những người đưa tang cũng lập tức làm ầm lên.
“Hoàng Lão Tam, ông đừng quá đáng!”
“Người ta chết rồi mà ông vẫn còn hành hạ?”
Sắc mặt bác sĩ Hoàng tối lại.
“Tôi chỉ lục dưới gầm xe, có động vào quan tài đâu.”
“Ha, nói nghe hay lắm.”
Thím béo đè chặt tấm ván, nhổ một bãi nước bọt về phía ông ta.
“Thế ông cầm kim tiêm làm gì? Tìm người hay giết người?”
Mọi người xung quanh đều nhìn vào chiếc kim tiêm.
Bác sĩ Hoàng lập tức có chút mất mặt.
Cha nuôi bước tới.
“Bớt nói nhảm đi.”
“Con bé ở ngay bên dưới, mở ra!”
Thím béo đột nhiên ngẩng đầu.
“Trần Đại Sơn, con gái nhà ông bỏ trốn thì liên quan gì tới chúng tôi?”
“Sao, tự ông không giữ nổi con mình, giờ còn định trút giận lên người chết à?”
Cơ mặt cha nuôi giật giật.
“Bà còn nói nhảm nữa, tin tôi xử lý luôn cả bà không?”
Bầu không khí lập tức cứng lại.
Đúng lúc này, chị gái đột nhiên lên tiếng.
“Ba, đừng cãi nhau với bà ấy.”
“A Ninh không có giày, chân có máu.”
“Cho chó ngửi.”
Tim tôi lập tức rơi xuống.
Ngay cả chuyện này chị cũng nhớ.
Cha nuôi cười lạnh, kéo hai con chó săn tới.
Mũi chó áp sát chiếc xe ba bánh, điên cuồng hít ngửi.
Rất nhanh, cả hai đồng thời nhắm thẳng vào ngăn bí mật.
“Gâu!”
“Gâu gâu!”
Cha nuôi đá mạnh vào tấm nắp.
“Cút ra đây!”
Tấm ván rung mạnh khiến sau đầu tôi tê rần.
Những hàng chữ đỏ đột nhiên xuất hiện.
【Bên phải có chốt khóa!】
【Mở nó ra! Mau!】
Tôi sờ sang bên phải, quả nhiên chạm phải một chiếc vòng sắt lạnh ngắt.
Tôi dùng sức kéo mạnh.
Tấm ván mỏng phía sau lập tức lỏng ra.
Hóa ra đây không phải ngăn dùng để giấu người.
Mà là ngăn đựng đồ vàng mã.
Phía sau thông thẳng tới giá đặt quan tài.
Bác sĩ Hoàng đã cạy mở được một nửa tấm ván.
Tôi không kịp suy nghĩ, lập tức chui qua khe hở.
Phía trên chính là cỗ quan tài đen.
Nắp quan tài chưa đóng đinh, chỉ buộc bằng dây thừng.
Tôi hé một khe rồi trượt cả người vào bên trong.
Mùi thối rữa lập tức xộc thẳng vào mặt.
Bên trong thật sự có một người chết.
Tôi co người bên cạnh thi thể, bịt chặt miệng.
Gần như cùng lúc đó, nắp ngăn bí mật bị cạy tung hoàn toàn.
“Không có ai?”
Bác sĩ Hoàng ngẩn người.
Cha nuôi chửi một câu.
“Sao có thể!”
Hai con chó săn vẫn điên cuồng sủa về phía quan tài.
Chị gái nhìn chằm chằm vào quan tài, sắc mặt đột nhiên trắng bệch.
“Nó chui vào trong rồi.”
Cha nuôi đưa tay định mở nắp quan tài.
Thím béo lập tức ôm lấy cánh tay ông ta.
“Trần Đại Sơn, ông dám!”
Những người đưa tang đều vây tới.
Ông cụ trong quan tài là cụ nhà họ Lưu.
Nhà họ Lưu có rất nhiều người trong thị trấn.
Cha nuôi dù ngang ngược đến đâu cũng không dám thật sự mở quan tài tổ tiên người ta trước mặt mấy chục người.
Nhưng chị gái vẫn tiếp tục hét.
“Nó ở trong đó!”
“Cháu nhìn thấy quan tài động!”
Thím béo quay người tát chị một cái.
“Câm miệng!”
Chị bị đánh đến nghiêng mặt sang một bên.
Sắc mặt cha nuôi hoàn toàn đen lại.
“Được.”
“Không mở quan tài cũng được.”
Ông ta chỉ vào bác sĩ Hoàng.
“Lấy đinh tới.”
Lòng bàn tay tôi lập tức đầy mồ hôi lạnh.
Bác sĩ Hoàng lấy hộp dụng cụ trên xe xuống.
Chiếc đinh quan tài đầu tiên được đóng xuống.
“Cạch!”
Âm thanh nổ ngay sát tai tôi.
Chiếc thứ hai.
Chiếc thứ ba.
Nắp quan tài hoàn toàn bị đóng chết.
Không khí ngày càng ít.
Tôi nghe thấy thím béo nghiến răng mắng khẽ:
“Trần Đại Sơn, giờ ông hài lòng chưa?”
Cha nuôi cười lạnh.
“Đưa tới nhà hỏa táng.”
“Tôi sẽ tận mắt nhìn nó bị thiêu.”
Xe ba bánh lại khởi động.

